"Sao ông la lối om sòm mãi thế Từ lão đầu, bộ đây là lần đầu tiên ông tới Thiên Đan Tông ta hả? Còn đòi ta ra đón, đúng là càng già càng con nít!", Thiên Nhất thấy Từ Chính Khí bèn cười mắng.
"Người lần đầu đến đây là Mục lão đệ chứ không phải ta, dù gì cũng nên cho người ta thấy thành ý của mình chứ!"
Mục lão đệ?
Thiên Nhất ngơ ngác nhìn Từ Chính Khí, bĩu môi: "Từ lão đầu, ông đúng là mặt dày hơn tường thành, sao mới đó đã làm thân với người ta rồi?"
"Thiên Nhất lão đầu, ông đừng có nói linh tinh. Chẳng qua là do lão già ta đây tự thấy khả năng luyện khí của mình không bằng Mục lão đệ thôi, sao? Giỏi thì ông cũng luyện chế ra thánh đan tuyệt phẩm mười tám đạo đan văn đi?"
Thiên Nhất vừa nghe câu này của Từ Chính Khí thì chẳng biết nói gì.
Thánh đan tuyệt phẩm là chuyện nhỏ như con thỏ, nhưng phải luyện sao cho ra mười tám đạo đan văn thì khó muốn chết!
"Mục tiên sinh!"
Thiên Nhất vui vẻ nói với Mục Vỹ: "Mục tiên sinh, Thiên Đan Tông đã chuẩn bị Hư Tiên Đan xong xuôi cả rồi, ta bảo Thiên Vũ đi lấy với cậu nhé!"
"Xin phép!"
Nhìn theo bóng lưng Mục Vỹ và Thiên Vũ, Thiên Nhất thở dài thườn thượt.
"Thiên lão đầu, ông thở dài gì đấy?"
"Ôi, nếu như thang bé Vô Viêm vẫn còn luyện đan được thì chắc đã như Mục Vỹ rồi!", Thiên Nhất thở dài đầy đau lòng.
Đương nhiên Từ Chính Khí biết Vô Viêm mà Thiên Nhất nhắc đến là ai.
Chính là thiên tài của Thiên Đan Tông, Thiên Vô Viêm!
Người này vốn là đe nhất thiên tài của Thiên Đan Tông, thậm chí còn mạnh hơn cả Thiên Vũ một bậc, bản thân cũng là đệ đệ của Thiên Vũ. Tiếc rằng y bị một kẻ giấu mặt tấn công trong một lần đi rèn luyện mười năm trước, từ đó bị hủy hoại hết kinh mạch, một trong năm trưởng lão chủ chốt như Thiên Nhất cũng không giúp gì được.
"Thiên lão đầu, hay ông cho cậu ta thử một lần đi!"
"Cậu ta?"
Thiên Nhất biết cậu ta trong lời Từ Chính Khí là chỉ Mục Vỹ.
Cơ mà, đúng là Mục Vỹ lợi hại thật nhưng ngay cả bọn họ cũng bó tay, liệu hắn có thể chứ?
Dường như đọc được nỗi lo trong lòng Thiên Nhất, Từ Chính Khí cười ha ha: "Thiên lão đầu, không phải ta coi thường ông chứ thánh đan tuyệt phẩm có mười tám đạo đan văn không phải muốn là luyện được đâu. Chẳng qua là ông sợ bị mất mặt thôi, mà Thiên Đan Tông cũng đã bó tay rồi, nếu như thằng bé được Mục Vỹ chữa khỏi thật thì lòng tự cao của ông coi như mất hết!"
"Nói bậy!"
Thiên Nhất khịt mũi: "Vì Vô Viêm, ta liều cái mạng già này cũng đáng, làm gì có chuyện để ý những thứ hư danh này?"
"Thế thì ông nhờ cậu ta thử thì có sao đâu?"
"Thử thì thử!"
Thiên Nhất hừ lạnh
Nhưng không lâu sau đó, khóe miệng ông ta co rúm vì nhìn thấy ánh mắt hả hê của Từ Chính Khí.
"Lão Từ Chính Khí này được lắm, dám khích ta!"
"Ông tự mắc lừa chứ liên quan gì đến ta đâu?"
Từ Chính Khí cười phá lên.
Một bên khác, Mục Vỹ đi theo Thiên Vũ vào trong Đan Các của Thiên Đan Tông
"Mục huynh!", trên đường đi, Thiên Vũ hòa nhã mở lời: "Lĩnh ngộ về đan đạo của huynh vượt xa lĩnh ngộ của bọn ta, thật sự rất ngưỡng mộ".
"Chỉ là tại hạ còn không rõ vài điều. Nếu bàn về thánh đan thượng phẩm và thánh đan tuyệt phẩm, ta có thể thua kém Mục huynh, nhưng Thiên Vũ tự hỏi mình thuộc nam lòng tất cả các loại thánh đan hạ phẩm, vì sao Mục huynh có thể luyện chế ra mười tám đạo đan văn còn Thiên Vũ nhiều nhất chỉ có chín đạo!"
Mục Vỹ nhoẻn môi: "Thật ra luyện đan xét về một khía cạnh nào đó là chỉ về thiên phú. Dễ thấy thiên phú của huynh rất cao, chẳng qua là bị gò bó thôi!"
Bị gò bó?
"Xin chỉ giáo cho!", Thiên Vũ hơi sửng sốt.
"Những đạo trong thiên hạ, từ kiếm đạo, đan đạo đến thương đạo, đạo pháp đều khác nhau nhưng suy cho cùng vẫn trăm sông đổ về một biển. Bản thân ta là một kiếm khách lĩnh ngộ kiếm tâm, nhưng có bao giờ huynh thấy kiếm khách lĩnh ngộ kiếm tâm nào đi trên con đường của người khác chưa?"
"Trong quá trình lĩnh hội từ kiếm ý đến kiếm thế, rồi đến kiếm tâm, kiếm ý và kiếm thế có thể trải nghiệm từng bước một dưới sự chỉ dẫn của người khác, nhưng muốn đạt đến trình độ kiếm tâm bắt buộc phải tự mình ngẫm nghĩ, lĩnh ngộ!”
"Luyện đan cũng vậy. Từ đan dược nhất phẩm đến thập phẩm, người khác dạy sao thì huynh biết vậy, nhưng lối tư duy của huynh cũng se bị hạn hẹp!"
"Đan dược cấp Thánh không chỉ cần được chỉ dạy mà nhiều hơn còn cần tự mình lĩnh ngo điều bí ẩn về bản chất của đan dược. Lấy Bồi Tân Linh Đan làm ví dụ, nguyên liệu để luyện chế là nước cốt Quả Nguyên và cỏ Linh Tú mỗi thứ hai phần, nhưng vì sao lại là hai phần mà không phải ba phần? Biết cái gì đúng và lí giải được nguyên nhân tại sao mới ngộ được bản chất luyện đan".
"Nếu không, huynh đã từng nghĩ xem phương thuốc của hàng nghìn hàng vạn đan dược cấp Thánh trong tiểu thế giới Tam Thiên do ai sáng tạo ra chưa? Thầy luyện đan đầu tiên đâu có sư phụ?"
Lời nói của Mục Vỹ làm Thiên Vũ sững sờ tại chỗ.
Tư duy lối mòn, không biết sáng tạo!
Mục Vỹ dạy dỗ rất đúng, nói không sai. Ai cũng hiểu những lý lẽ này, nhưng cả tiểu thế giới Tam Thiên được bao nhiêu thầy luyện thánh đan thật sự ấp ủ cho mình một phương thuốc do mình tự sáng chế?
Thấy Thiên Vũ chìm đắm trong suy nghĩ, Mục Vỹ thở ra một hơi.
Những lời này có phải do chính hắn nghĩ ra không?
Tất nhiên là không!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!