Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)

"Tiếp theo đến Hoa Vô!"

Hoa Vô giao nộp thanh trường kiếm trong tay.

Vẻ mặt của hắn ta ngạo mạn như thể đã nắm chắc giải nhất trong tay.

Còn ánh mắt hắn ta thì khoá chặt người Mục Vỹ.

Mục Vỹ chỉ thờ ơ nhìn Nghiệm Khí Chân Thạch.

Hoa Vô này cứ vo ve quanh hắn như con ruồi nhặng, quan trọng hơn hết là Mục Vỹ chưa hề đắc tội với hắn ta.

Có bảy tia sáng dần ánh lên trên Nghiệm Khí Chân Thạch.

Lần này, bảy tia sáng cùng bay cao, sau đó luôn giữ ở phương thẳng đứng.

Quả là khiến người ta phải kinh ngạc!

Mức tăng trưởng gần như hoản hảo, các tia sáng ấy tăng cao thêm một mét, hai mét, ba mét, sau đó vẫn tiếp tục tăng không ngừng nghỉ.

"He he, tiểu tử này khéo phải trên tám mét, cấp tám cũng là khá lắm rồi!", Quy Nhất cười nói trong đầu Mục Vỹ.

"Vớ vẩn, ngươi đang coi thường ta đấy à?"

"Không, nhưng ngươi có thể biến thanh kiếm trong tay trở nên mạnh mẽ hơn mà!”

Nghe thấy vậy, Mục Vỹ vui ra mặt.

"Bằng cách nào?"

"Đơn giản lắm! Nguyên khí ngưng tụ trong Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí mà ngươi tu luyện có chín sức mạnh của giới tự nhiên, chúng rất thuần khiết, mà thế giới võ giả làm gì có thứ gì mạnh hơn sức mạnh của thiên nhiên nào?"

Quy Nhất cười nói: "Ngươi chỉ cần dẫn chín nguyên khí ấy vào trong thanh trường kiếm của mình là có thể tăng sức mạnh cho nó rồi, khi ấy vũ khí của ngươi sẽ vô cùng hoàn mỹ".

Vô cùng hoàn mỹ!

Mục Vỹ ngẩn ra khi nghe thấy vậy.

Hắn biết dù có là thầy luyện khí giỏi đến mấy cũng không dám khẳng định vũ khí của mình là hoàn hảo.

"Dốt thế nhờ! Dù Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí không phải là toàn năng, nhưng chỉ cần ngươi cho một tỷ lệ thích hợp vào thì thanh trường kiếm của ngươi kiểu gì cũng có thể tăng thêm một bậc!"

"Tăng thêm một bậc là thành Hư Tiên Khí ư?"

"Ngươi bị ngơ à?"

Quy Nhất chán nản nói: “Không rót tiên khí vào thì lấy đâu ra Hư Tiên Khí, chỉ có thể tạo ra thánh khí vượt cấp tuyệt phẩm thôi, chưa với tới cảnh giới của Hư Tiên Khí đâu”.

"Ta hiểu rồi!"

Mục Vỹ phải công nhận một điều là khi hắn ở trước mặt Quy Nhất, sẽ giống như một người ở Trung Châu Đại Lục đang đối chấp với hắn.

Sự hiểu biết của y thật sự rất rộng.

“Cấp tám hạ đẳng!"

Lúc này, kết quả kiểm nghiệm của Hoa Vô đã có.

Cấp tám hạ đẳng!

Thành tích này đã vượt qua Cổ Phi Dương và Mạnh Vân, quả là phi thường!

Hay nói là nghịch thiên cũng không phải quá!

Hoa Vô ngạo mạn, đó là vì hắn ta thật sự có tài năng.

Sau đó, những người còn lại cũng bắt đầu lần lượt kiểm tra vũ khí.

Song, người đạt cấp cao nhất trong số họ cũng chỉ tới cấp bốn, nên không thể khiến người xem thấy hứng thú được.

Tuy nhiên, khi tới người cuối cùng, mọi người lại hứng khởi ngay.

Mục Vỹ!

Một thiên tài đã vượt qua vòng sơ khao, đồng thời gianh giải quán quân luyện đan sẽ đạt được thành tích thế nào?

Neu han có thể ap đao được Hoa Vô thì chính là đại su luyện đan kiêm luyện khí rồi.

"Thầy Mục ơi, xin thay thương xót rồi nhận trò làm đồ đệ theo thầy học luyện đan đi ạ!", Mạnh Vân khóc lóc nói: "Đừng vượt quá cấp bảy! Mà nếu vượt quá rồi thì cũng đừng làm nổ Nghiệm Khí Chân Thạch, không thì Khí Cụ Môn sẽ không tha cho người đâu!"

Nghe Mạnh Vân nói vậy, các đệ tử của Khí Cụ Môn đều dở khóc dở cười.

Mục Vỹ luyện đan rất giỏi, nhưng lẽ nào luyện khí cũng phi thường ư?

Rốt cuộc Mạnh Vân này đang làm cái trò mèo gì vậy?

Hình như y còn siêu hơn cả Nghiệm Khí Chân Thạch, vừa nhìn đã biết được cấp bậc thánh khí mà Mục Vỹ luyện chế.

“Thôi xong!"

Thấy Mục Vỹ nộp thanh trường kiếm lên, Mạnh Vân như đã bật khóc, nói: "Trò có thể nhìn thấy sự hoàn hảo từ thanh trường kiếm của người, đúng là tuyệt thật, nhưng thế là xong rồi, trò không làm đồ đệ của người được nữa rồi!"

Nhưng vừa dứt câu, Mạnh Vân đã trở mặt ngay, y gào lên với Lưu Thính Vân: "Lưu trưởng lão, đừng kiểm tra nữa, nếu không Nghiệm Khí Chân Thạch của ông sẽ nổ tung đấy, ta không đùa đâu!"

"Cái thẳng này!"

Lưu Thính Vân chỉ biết cười rồi mắng một câu khi trông thấy hành động này của Mạnh Vân.

Không kiểm tra nữa? Thế làm sao được!

Vả lại, tiểu tử Mạnh Vân này cứ làm quá lên!

Gì tới mức đó đâu!

Nghiệm Khí Chân Thạch đã tồn tại ở Khí Cụ Môn cả chục nghìn năm, biết bao đời thiên tài của môn phái đã sử dụng, nhưng đã có ai làm nổ nó đâu.

Chỉ có đúng một người giỏi nhất luyện chế được thánh khí cấp chín trung đẳng.

Song, ông ấy cũng rất tò mò không biết thanh trường kiếm của Mục Vỹ đạt cấp mấy!

Hả?

Sau khi nhận lấy thanh trường kiếm của Mục Vỹ, Lưu Thính Vân lập tức ngây người.

Ông ấy cảm thấy có một luồng khí tức kỳ lạ đang di chuyển trong tay mình.

Lúc cầm vào thanh kiếm, dường như giữa ông ấy và nó đã có một sợi dây liên kết nào đó.

Lưu Thính Vân cả kinh.

Cảm giác này khiến ông ấy thấy thanh kiếm của Mục Vỹ giống một con vật cưng suốt ngày bám dính lấy chủ nhân.

Kiếm tốt!

Ông ấy thầm đánh giá thanh kiếm này rất thân thiện, không hề có vẻ kén chọn.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!