Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Ba vị trưởng lão trong số đó đi ra ba khu vực bên ngoài, một ông lão tóc hoa râm đi tới khu vực đầu tiên có chín người.

Bất kể ra sao thì một cuộc thi đẳng cấp luôn khiến người ta trào dâng nhiệt huyết.

Thánh khí tuyệt phẩm chính là thần binh lợi khí lợi hại nhất ở tiểu thể giới Tam Thiên.

Con Hu Tien Khi thì chỉ co trong truyen thuyet, chứ chưa ai nghe thay có người nào luyện chế được loại binh khí này ở tiểu thế giới Tam Thiên.

Lúc này, ba vị trưởng lão mặc những bộ y phục khác nhau đang ngồi nghiêm chỉnh trên chủ trì đài.

Người đầu tiên có vẻ chính trực tên là Từ Chính Khí, đây chính là trưởng lão đứng đầu trong ba thầy luyện khí giỏi nhất của Khí Cụ Môn.

Người ngồi phía sau bên trái mặc y phục màu xám, tóc muối tiêu, có khí tức khiến người ta thấy sắc sảo.

Người này là Khí Bất Phàm, nhị trưởng lão có địa vị cao ở Khí Cụ Môn.

Người cuối cung là tam trưởng lao Lanh Nhược Phong của Khí Cụ Môn.

Đây chính là mái chèo hiện giờ của Khí Cụ Môn, phải nói là môn phái này đã chiêu mộ được hết thầy luyện khí tài giỏi nhất ở tiểu thế giới Tam Thiên, có tới tám mươi phần trăm thần binh lợi khí đủ các cấp bậc ở tiểu thế giới Tam Thiên đều từ đây mà ra, sau đo được cac nha buon lớn Lam Kim Lâu, Ám Ảnh Các và Thiên Bảo Các buôn bán đi khắp nơi.

Đây chính là điểm mạnh của môn phái này.

Thiên Đan Tông cũng vậy.

“Lão Từ, dù Từ Triệu Mông là cháu trai của ông, nhưng ông cũng không được thiên vị đâu đấy. Lần này, chắc chắn tiểu tử ấy có thể luyện chế được thánh khí tuyệt phẩm để cho chúng ta một niềm vui bất ngờ!"

Tam trưởng lão Lãnh Nhược Phong có cái tên khác xa với tính cách, ông ta không hề lạnh lùng chút nào, trái lại còn hi ha cười đùa suốt ngày.

"Nhược Phong, ông lại đùa đi! Dù Tiểu Mông có thiên bẩm cao, nhưng tuổi còn trẻ, giờ mới có ba mươi mấy nên còn phải rèn luyện nhiều!", Từ Chính Khí cười lớn nói.

"Ông nói thế là sai rồi! Nghe nói Mục Vỹ kia còn chưa đến ba mươi tuổi, so với chúng ta thì chỉ là hàng cháu chắt, nhưng hắn đã giành được giải quán quân luyện đan rồi!"

Nhị truong lao Khí Bat Pham ngay thuong kiem loi, nhung khi nhac toi cai ten Mục Vỹ, ông ấy lại nói nhiều hơn bình thường.

"Nếu không phải lần trước ta được tận mắt xem khảo hạch, chắc cũng không thể tin nổi!"

"Đúng vậy!", Từ Chính Khí thở dài nói: "Chắc tiểu tử này sẽ trở thành đối thủ mạnh nhất của Tiểu Mông đây!"

Ba đại trưởng lão ngồi ngay ngắn quan sát cuộc thi.

Trong chín tuyển thủ này thì Mục Vỹ chỉ biết Cổ Phi Dương và Từ Triệu Mông của Khí Cụ Môn.

Còn lại thì đều không quen.

Nhưng sau khi nghe mọi người thảo luận thì hắn cũng nắm được thông tin dần dần.

Người đứng bên trái hắn chính là Từ Triệu Mông, còn bên phải là Cổ Phi Dương.

Đứng bên trái Từ Triệu Mông là một thầy luyện đan trẻ tuổi luôn tươi cười.

Người này nhìn Mục Vỹ với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Nhưng điều này lại khiến han thấy hơi kinh ngạc.

Người đó tên là Mạnh Vân, lai lịch ra sao thì không rõ, nhưng tài luyện khí thì rất khá.

Bên trái Mạnh Vân là một người đàn ông trầm mặc ít nói, từ đầu đến giờ chỉ im lặng đứng yên một chỗ.

Còn đứng bên phải Cổ Phi Dương chính là thiên tài Kim Chính Vũ của nhà họ Kim.

Tiếp đến là Hoa Vô luôn ăn nói lỗ mãng với Mục Vỹ.

"Ha ha, huynh là Mục Vỹ đúng không? Ta là Mạnh Vân!”

Khi Mục Vỹ đang âm thầm quan sát những người khác thì có một tiếng cười vang lên.

"Xin chào!"

"Xin chào, xin chào!", Mạnh Vân tiến lên một bước kéo lấy tay Mục Vỹ rồi cười nói: “Ta đã xem cuộc thi của huynh mấy hôm trước, mười tám đạo đan văn, quá siêu luôn! Thật ra đời này ta chỉ ước được trở thành một thầy luyện đan tài giỏi, tiếc là đã chọn nhầm đường rồi làm thầy luyện khí, vì thế Mục huynh à, huynh có thể nhận ta làm đồ đệ không?"

Gì cơ?

Trông thấy vẻ chân thành của Mạnh Vân. Mục Vỹ tỏ vẻ khó tin.

Một thầy luyện thánh khí tuyệt phẩm lại muốn bái hắn làm sư phụ để học luyện đan?

Những người khác nghe thấy vậy cũng phải giật bắn mình.

“Mạnh Vân, về vị trí của mình đi!"

Lúc này, trưởng lão trọng tài đã chuẩn bị tuyên bố cuộc thi, thấy Mạnh Vân có hành động hồ đồ nên chỉ biết cười khổ rồi nhắc nhở.

"Gì mà gắt thế? Còn hò tên ta nữa là ta bỏ thi đấy, làm như ta thèm muốn được thi lắm không bằng!"

Nghe thấy vậy, không chỉ có trưởng lão trọng tài phải câm nín, mà mọi người ở xung quanh cũng cạn lời.

Cá tính thật!

Người khác tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được vào đây, y vào được rồi mà lại dám ăn nói như vậy.

Song, trưởng lão trọng tài lại không dám nói mấy câu như: Không thi thì cút với y.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!