"Không không, đương nhiên là không!"
Mục Vỹ vội giải thích: "Công pháp này rất khó, chắc chỉ có vài người ở tiểu thế giới Tam Thiên có thể lĩnh ngộ được chân lý của nó thôi".
Mục Vỹ đã hiểu được đại khái, chắc Phong Ngọc Nhi và Tần Mộng Dao có thể lĩnh ngộ dễ dàng với Bất Diệt Huyết Điển là nhờ thần phách Băng Hoàng và thần hồn Thiên Tinh Huyền Xà, vốn dĩ huyết mạch của chúng đã rất mạnh rồi.
Các con thần thú lợi hại vừa sinh ra đã có sức mạnh của Tiên Nhân, chúng có thể biến thành con người và biết nói chuyện.
"Xem ra đúng là Bất Diệt Huyết Điển mạnh thật!"
"Đương nhiên!"
Quy Nhất ngạo mạn nói: "Cuốn huyết điển này có nội dung thiên biến vạn hoa, ngươi có lĩnh ngộ cả đời cũng không hết!"
"Gì cơ? Nhưng cuốn huyết điển này có phải là của Tru Tiên Đồ đâu, sao ngươi vẫn biết?", Mục Vỹ có thể nghe ra ý tứ sâu xa qua lời nói của Mục Vỹ.
Hình như y cũng khá quen thuộc với Bất Diệt Huyết Điển.
“Đùa nhau à? Trên đời này có thứ gì mà ta không biết ư?", Quy Nhất bĩu môi rồi chột dạ nói.
“Thôi đi, ngươi biết nhiều thật đấy, nhưng có nói cho ta cái gì đâu, ta không thèm nói chuyện với ngươi nữa!”
“Không phải ta không muốn nói, mà tại nếu ngươi biết thì e là sẽ từ bỏ tu luyện luôn mất!"
Quy Nhất cười lớn nói.
Mục Vỹ không hiểu ra làm sao.
Từ bỏ tu luyện ư?
Đùa kiểu gì vậy!
Chưa về đại thế giới Vạn Thiên để gặp lại các huynh đệ tốt và bằng hữu thì sao hắn có thể từ bỏ được.
Cả đoạn đường dài phía trước giờ mới chỉ là bắt đầu thôi.
Ba ngày thoáng cái đã trôi qua.
Trong thời gian này, tất cả các thầy luyện khí đều đang phân vân không biết nên tham gia cuộc thi luyện khí cấp nào.
Hôm nay, thành Trung Thiên đã được chia ra làm bốn khu vực.
Bốn khu vực tương đương với bốn cấp bậc của thầy luyện thánh khí tiến hành tỉ thí.
Khu vực cho thầy luyện thánh khí hạ phẩm là đông nhất với mấy nghìn người, còn chỗ thầy luyện thánh khí trung phẩm chỉ có vài trăm thôi.
Thầy luyện thánh khí thượng phẩm thì chỉ lác đác vài chục.
Vị trí dành cho thầy luyện thánh khí tuyệt phẩm là ít nhất, dù khu vực này được chia rộng nhất, nhưng số người dự thi lại ít nhất!
Có chín người!
Chỉ chín người!
Chỉ có chín thầy luyện thánh khí tuyệt phẩm dưới một trăm tuổi ở tiểu thế giới Tam Thiên.
Mục Vỹ cũng nm ở khu vực này!
Thấy Mục Vỹ xuất hiện, mọi người đều ngạc nhiên.
"Sao Mục Vỹ lại ở đây nhỉ? Có nhầm không vậy?"
"Ù nhỉ, hắn là thầy luyện thánh đan tuyệt phẩm cơ mà? Sao lại chạy đến chỗ luyện khí làm gì?"
"Sao mà nhầm được, ai muốn tham gia cuộc thi đều phải qua vòng sát hạch của Khí Cụ Môn mà, ngươi tưởng Khí Cụ Môn là lũ ngốc à?"
“Lẽ nào hắn là thiên tài song tu đan - khí?"
Thấy Mục Vỹ đứng trong hàng ngũ chín thầy luyện thánh khí cực phẩm, mọi người đều trợn tròn mắt.
Mục Vỹ là song tu đan - khí!
Lợi hại quá!
Điều quan trọng nhất là hắn là thầy luyện thánh đan tuyệt phẩm dưới một trăm tuổi duy nhất và giỏi nhất của tiểu thế giới Tam Thiên.
“Hừ! Ngươi đắc ý quá nhỉ?"
Thấy nụ cười hờ hững trên mặt Mục Vỹ, Hoa Vô cười lạnh nói: “Yên tâm, nhất định ta sẽ đánh bại ngươi, để ngươi biết thế nào mới là thiên tài!"
Đắc ý?
Mục Vỹ ngẩn người.
Hắn đứng ở đây thậm chí còn không cười nói gì, chỉ giữ biểu cảm như ngày thường thôi mà, chứ đắc ý gì đâu?
Tên này kiếm chuyện à?
Mục Vỹ thầm thấy tức giận.
Mục Vỹ không hề quen biết gì Hoa Vô này, dù hắn ta là đệ tử của Ám Ảnh Các, nhưng Mục Vỹ đã cho môn phái ấy biết mặt khi ở bảy mười hai hải đảo rồi mà, nhưng họ cứ khiêu chiến hắn hết lần này đến lần khác thì hắn có thể nhịn được nữa không?
Không!
Nếu tiếp tuc nhẫn nhịn thì han sẽ biến thành con rùa rụt cổ mất.
Hơn nữa, đó cũng không phải là phong cách của hắn!
"Trông ta đắc ý lắm à?", Mục Vỹ ngẩn người hỏi: "À, chắc tại ta không giấu được niềm vui khi giành được giải quán quân ấy mà! Xin lỗi đã để ngươi nhìn thấy nhé!ʼ
"Ngươi? Giành giải quán quân?"
Hoa Vô cười lạnh nói: "Nam mơ giữa ban ngày à! Cái loại như ngươi mà cũng đòi uʼ?”
“Yên tâm, giải nhất thuộc về ta là cái chắc rồi, ngươi khỏi cần hi vọng gì nữa!"
"Nếu ngươi có thể giành được giải nhất thì kiếp này Hoa Vô ta sẽ không luyện khí nữa!”
"Được!"
Mục Vỹ chợt chỉ vào Hoa Vô rồi nói: "Tự ngươi nói đấy nhé, các vị nghe cả rồi chứ? Hoa Vô thiếu gia nói nếu Mục Vỹ ta thắng cuộc thì đời này se không luyện khí nữa!”
"Nhưng, Hoa đại thiếu gia này, ngươi có chơi trò ăn gian giống Liễu Vô Tương của núi Huyền Không không đấy?"
"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Nếu hôm nay ngươi giành giải nhất thì Hoa Vô ta sẽ không bao giờ luyện khí nữa!"
Hoa Vô nói to lên
Để tất cả mọi người đều nghe thấy.
Bởi hắn ta nói càng to sẽ càng đả kích được Mục Vỹ.
Đương nhiên chỉ có hắn ta nghĩ vậy thôi.
"Còn nếu ngươi không thắng được thì sao?", Hoa Vô nhìn Mục Vỹ rồi hỏi.
"Thì sao á?", Mục Vỹ ngẩn ra đáp: "Không được thì thôi chứ sao, ta có đòi phải thắng bằng được đâu!"
"Ngươi ... "
Nghe thấy thế, mọi người đều bật cười.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!