"Thân Công Ngôn là bạn tốt của ta, chờ đấy, bọn ta sẽ đánh bại ngươi trong trận tranh tài trận pháp, rồi ngưoi cung thua trong cuộc thi luyen khí thôi!"
"À há!"
À há?
Thấy dáng vẻ ngươi cứ nói phần ngươi, ta đách quan tâm của Mục Vỹ, Hoa Vô tức muốn nổ phổi.
Cái tên này, sao mà không biết xấu hổ vậy hả?
"Ta nhất định sẽ thắng ngươi!"
"Nói xong chưa?"
"Hả?"
"Xong rồi thì cút lẹ đi, không thấy ta và hai nàng thê của ta đang dùng bữa à?", Mục Vỹ vẫy tay xua đuổi: "Nơi này là khách điếm của Thiên Bảo Các, đánh nhau làm vỡ đồ phải đền đấy!"
"Được, được lắm, ngươi được lắm!"
Hoa Vô lạnh lùng nói: "Mong là ngươi đừng hối hận".
Mục Vỹ chán nản nhìn bóng lưng hắn ta.
Đang ăn ngon lành, nói một câu thôi cũng bị người ta xông tới kiếm chuyện, đúng là chỗ cao khó tránh khỏi cái lạnh!
"Thấy chưa?", Mục Vỹ tỏ ra đau khổ: "Ai bảo ta tài giỏi quá làm gì, không chọc ai cũng bị ghét!"
"Thấy gớm!"
"Mặt dày mày dạn!"
Ngặt nỗi Mục Vỹ vừa thở ra một câu đầy tự tin đã bị hai nữ tử xinh đẹp mắng một phát, tủi thân không tả nổi.
"Sư phụ!"
Đúng lúc này, Diệp Thu thình lình xuất hiện sau lưng Mục Vỹ như một bóng
ma.
"Chuyện gì thế?"
Gần đây Diệp Thu cứ xuất quỷ nhập thần. Hắn chỉ bảo y để mắt đến động tĩnh trong thành Trung Thiên thôi, nào ngờ y biến mất tăm luôn mấy ngày nay.
"Bên Phong Tử Dụ đã xảy ra chút chuyện!"
"Ö?"
Mục Vỹ đặt bát đũa xuống rồi ra ngoài cùng Diệp Thu.
"Nói cụ thể xem nào?", trên đường đi, hắn vội vàng hỏi.
Phong Tử Dụ là trợ thủ đắc lực đầu tiên mà hắn chiêu mộ, lại thêm Phong Ngọc Nhi sở hữu huyết mạch và hồn phách thần thú Thiên Tinh Huyền Xà, bị người ta cướp đi thì hỏng chuyện.
"Chu Minh của nhà họ Chu cũng để mắt đến thiên phú của Phong Tử Dụ, đã thế con them thuồng dung mao nhu hoa cua Phong Ngoc Nhi, muon lam em rể Phong Tử Dụ!"
Thèm thuồng dung mạo như hoa của Phong Ngọc Nhi?
Mục Vỹ sững ra.
Trên mặt và người Phong Ngọc Nhi có một đống hoa văn ngoằn nghoèo như thế, Mục Vỹ nghĩ kiểu gì cũng không ngờ Chu Minh thích kiểu đó.
"Đi thôi, qua xem thế nào!"
Mục Vỹ mỉm cười: "Để xem Chu Minh này lợi hại đến đâu, dám chạy qua chỗ ta cướp người luôn!"
Không thể trách hắn tức giận được.
Hắn mới vừa thu xếp cho Phong Tử Dụ, Phong Ngọc Nhi và bảo hai người ở lại thành Trung Thiên thêm mấy ngày nữa cho khỏi bị nghi ngờ, vậy mà quay đi một phát đã có kẻ muốn cướp hai người họ đi rồi.
Sau khi đi theo Diệp Thu đến tiểu viện hai huynh muội Phong Tử Dụ đang ở, Mục Vỹ ngạc nhiên cực kỳ.
Mùi máu tanh thoang thoảng trong tiểu viện.
"Hỏng bét!"
Hắn hoảng hốt, vội vàng chạy vào trong.
Nhưng cảnh tượng trước mắt và thi thể nằm trên nền đất làm hắn nghệt mặt.
"Hai người không sao chứ?"
Mục Vỹ nghẹn họng nhìn Phong Tử Dụ và Phong Ngọc Nhi trân trối.
Nhất là Phong Ngọc Nhi.
Hôm nay cô ấy mặc chiếc váy đầm dài màu xanh nhạt ôm lấy dáng người tuyệt vời, gương mặt cũng sạch sẽ, không còn chút hoa văn ngon ngoèo nào nữa. Không ngờ hoa văn xanh lục kì lạ kia đã biến mất rồi.
"Vỹ đại ca!"
Thấy Mục Vỹ, Phong Ngọc Nhi méo mặt, bật khóc.
"Có chuyện gì vậy?"
Nhìn thi thể dưới đất, Mục Vỹ hỏi lại lần nữa.
"Chu Minh ép ta gia nhập nhà họ Chu, ta không đồng ý vì gã chỉ thèm thuồng sắc đẹp của muội muội ta. Gã muốn bắt muội ấy đi để buộc ta phải đồng ý, sau đó ... "
"Sau đó sao?"
"Bị Ngọc Nhi giết rồi!"
Giết?
Mục Vỹ đực mặt. Chu Minh là cao thủ cảnh giới Vũ Tiên tầng bốn, sắp tiến vào tầng năm mà bị Phong Ngọc Nhi giết chết ư!
Lúc lại nhìn về phía Phong Ngọc Nhi, hắn quan sát.
Giờ phút này, phần cánh tay và cổ lộ ra của Phong Ngọc Nhi không thấy một chút dấu vết nào của hoa văn xanh, cộng thêm cách ăn mặc đơn giản của cô ấy làm tôn lên vẻ yếu ớt động lòng người, dễ gần và giản dị đầy thu hút.
Xem ra Phong Ngọc Nhi đã lĩnh ngộ Bất Diệt Huyết Điển kha khá rồi.
"Ngọc Nhi, cô tu luyện Bất Diệt Huyết Điển ta truyền cho cô thế nào rồi?"
Mục Vỹ mặc kệ cái chết của Chu Minh mà cười hỏi Phong Ngọc Nhi.
"Vỹ đại ca, hẳn cuốn huynh truyền cho ta là tầng thứ nhất, cái đó thì ta hiểu hết rồi, còn vài điều chưa rõ nhưng ta tin rằng mấy ngày nữa sẽ thông suốt cả thôi!'
Hiểu hết rồi?
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!