Tiếc vì Mục Vỹ không phải đệ tử Thiên Đan Tông. Mà họ cũng biết Mục Vỹ thành lập Huyết Minh là đã ôm tham vọng đứng đầu một phương, họ có muốn lôi kéo cũng không được.
"Mục đại sư, trận đấu hôm nay đã kết thúc, lúc nào cậu đến Thiên Đan Tông ta nhận Hư Tiên Đan?"
"À, chắc qua mấy ngày nữa đi, đợi thi luyện khí và trận pháp xong xuôi hết đã!"
Gì cơ?
Cuộc thi luyện khí!
Cuộc thi trận pháp!
Mục Vỹ thật sự muốn thi hai mảng này ư?
"Cậu muốn tham gia thật à?"
"Đúng vậy, thi cho biết!"
Mục Vỹ bình thản trả lời.
"Ừm, đã vậy thì bọn ta chờ Mục đại sư hạ cố đến chơi nhé!"
Thiên Nhất chắp tay, thái độ khách sáo vô cùng.
Ông ta không thể không làm vậy.
Cơ bản là lúc này địa vị của Mục Vỹ đã ngang hàng với ông ta. Là một thầy luyện thánh đan tuyệt phẩm mà trẻ thế này, chắc chắn sau này sẽ tiến xa hơn ông ta rồi.
Thiên tài như hắn dù không thể lôi kéo cũng phải để lại ấn tượng tốt để mối quan hệ còn được lâu dài về sau.
"Cuối cùng cũng xong!"
Mục Vỹ nhẹ nhõm thở ra, duỗi người, tạm biệt mấy vị trưởng lão rồi rời khỏi sân thi đấu.
Sau cuộc thi hôm nay, hắn có thể tưởng tượng được tên tuổi của mình sẽ được lan truyền đi xa, không chỉ vang dội ở thành Trung Thiên mà còn ở cả tiểu thế giới Tam Thiên.
Thời gian sau đó, tiếng tăm của Huyết Minh cũng nổi lên theo.
Giờ chú tâm vào cuộc thi luyện khí đã.
So với luyện đan thì Mục Vỹ thích luyện khí hơn.
Bình thường chả có võ giả nào muốn bị thương nên sẽ không thích đan dược.
Nhung tất va võ gia lại đều có niềm đam mê với than binh lợi khí.
Thanh khí la thứ có linh tính, mức độ linh tính của nó cao hơn cả thiên khí và địa khí.
Hơn hết, nó đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong việc tăng cường thực lực của bản thân võ giả.
Thế nên mọi người đều biết niềm ao ước mà võ giả dành cho vũ khí còn nhiều hơn đan dược.
Có điều là võ giả sao thoát khỏi cảnh bị thương nên vai trò của đan dược cũng lớn lao không kém.
Cuộc thi luyện khí do Khí Cụ Môn đứng ra tổ chức sẽ diễn ra vào ba ngày sau.
Khí Cụ Môn đặt ra quy tắc mới cho cuộc tranh tài năm nay.
Năm ngoái cũng thi các bậc lần lượt từ thánh khí hạ phẩm đến thánh khí thượng phẩm như thi luyện đan.
Năm nay thì do có cuộc thi của Thiên Đan Tông làm cuộc thi luyện khí bị đẩy lùi ra sau nên Khí Cụ Môn sửa lại luật.
Đó là trong cuộc tranh tai luyen khí lần nay, thầy luyen khí các cấp sẽ được tách riêng ra thi với nhau.
Chia ra bốn cấp bậc thánh khí hạ phẩm, thánh khí trung phẩm, thánh khí thượng phẩm và thánh khí tuyệt phẩm.
Tin này vừa được công bố đã khiến tất cả thầy luyện khí than trời than đất.
Mấy năm qua, việc họ tham gia thi giống như một quá trình lần lượt trải qua bốn cấp bậc từ thấp đến cao.
Nếu như là thầy luyện khí hạ phẩm, họ sẽ được thử tiến vào cấp thứ hai sau khi giành thắng lợi trận đấu chế tạo thánh khí hạ phẩm, đồng nghĩa với một lần đào tạo miễn phí.
Nhưng theo như thể lệ nam nay, thầy luyen thánh khí hạ phẩm chỉ có thể tham gia cuộc đấu chế tạo thánh khí hạ phẩm.
Nếu tự ý chọn trận đấu có cấp bậc vượt quá năng lực của mình, rất có thể họ sẽ thất bại ngay ván đầu và không được nhận một phần thưởng nào.
Nhưng Khí Cụ Môn cũng chia phần thưởng theo các cấp bậc.
Quán quân của bốn cấp đều có phần thưởng.
Chất lượng nhất đương nhiên là phần thưởng dành cho quán quân thánh khí tuyệt phẩm, một món Hư Tiên Khí!
Mặc dù Hư Tiên Khí không sánh bằng tiên khí trong truyền thuyết nhưng ít nhất vẫn cao hơn thánh khí một bậc.
Ngoai ra, nghe noi chỉ co tien nhan chan chính moi co thể luyen chế Hư Tiên Khí. Dù là thầy luyện khí có tài năng tột bậc nhưng chưa đạt tới Tiên Cảnh thì cũng bó tay!
Bởi vậy nên cuộc thi năm nay làm nhiều thầy luyện khí nhức đầu ghê gớm.
Nhất là thầy luyện thánh khí thượng phẩm.
Nếu họ tham gia cuộc thi thánh khí thượng phẩm thì không được thi chế tạo thánh khí tuyệt phẩm, xác suất có được Hư Tiên Khí cũng bằng không.
Nhưng ai nấy đều hiểu rằng Khí Cụ Môn làm vậy là để thầy luyện thánh khí các cấp có thể thể hiện năng lực thực sự của mình, đá những kẻ đục nước béo cò ra khỏi cuộc chơi!
Một quyết định cực kỳ thông minh!
Mục Vỹ nghe xong trong lòng cũng vui mừng.
"Thế thì tốt quá rồi!"
Thấy Vương Tâm Nhã và Tần Mộng Dao đang ngồi ăn với mình đều hơi lo âu, Mục Vỹ cười ha ha: "Khỏi mất công thi từ thánh khí hạ phẩm lên thánh khí trung phẩm, rồi lên thánh khí thượng phẩm, cuối cùng mới tới thánh khí tuyệt phẩm! Rắc rối chết đi được".
"Có mình huynh mừng thôi, ai cũng lo hết!", Tần Mộng Dao hờn dỗi: "Huynh không thấy dạo này rất nhiều thầy luyện khí đều buồn lắm sao? Mất đi cơ hội rèn luyện, đương nhiên họ phải buồn rồi!"
"Thi đấu kiểu này vừa tiết kiệm thì giờ, vừa đáp ứng yêu cầu tuyển chọn đệ tử thiên tài mong muốn của Khí Cụ Môn, tốt biết mấy".
Mục Vỹ hớn ha hớn hở: "Đằng nào ta cũng muốn tranh giải quán quân thôi, liên quan gì đến họ!"
"Tranh giải quán quân? Nói mà không biết ngượng!"
Mục Vỹ bừa nói xong thì một tiếng cười lạnh vang lên bên tai.
Người vừa đến mặc áo gấm màu trắng, đầu đội nón nỉ, chân đi ủng vàng, nhìn một cái biết ngay là con nhà giàu có.
"Hoa Vô!"
Mục Vỹ ngạc nhiên nhìn người nọ.
"Ai thế?"
Hắn gần như buột miệng hỏi.
Hoa Vô vừa nghe thấy câu này của Mục Vỹ suýt chút nữa đã ngã sấp mặt.