"Ta đồng ý!"
Chưa đợi Phong Tử Dụ lên tiếng, Phong Ngọc Nhi đã ra khỏi nhà và đưa ra câu trả lời đầy quyết đoán.
"Ngọc Nhi!"
"Ca ca, muội đồng ý. Muội không muốn liên lụy đến huynh nữa!"
Nước mắt lăn dài trên má, người run rẩy, Phong Ngọc Nhi nói: "Nếu không do muội thì giờ huynh đã là thầy luyện đan nổi tiếng bậc nhất rồi. Do muội mà huynh mới ra thế này, muội không muốn liên lụy huynh nữa đâu!"
"Muội muội!"
Phong Tử Dụ trầm giọng quát.
Chỉ trách y không đủ bản lĩnh, khiến cho muội muội bị cơn đau hành hạ.
"Thật ra cả hai người đều không có lỗi đâu. Thiên Tinh Huyền Xà là thần thú, nếu muội muội ngươi đã nắm giữ sức mạnh huyết mạch thì mai này nhất định sẽ đứng hàng chí tôn trong tiểu thế giới Tam Thiên. Chẳng qua đi kèm còn có nguy cơ, ta đã nói với hai người rồi, còn lựa chọn thế nào là ... "
"Không cần chọn, ta muốn thay đổi!"
Phong Ngọc Nhi nghiêm mặt nói: "Ta không muốn sống thế này nữa!"
"Muội muội!"
"Ca ca, huynh đừng khuyên muội!"
Phong Ngọc Nhi bình tĩnh nói lên suy nghĩ của mình: "Muội đã nghĩ kỹ rồi. Cho dù chỉ sống một thời gian ngắn ngủi, còn phải đương đầu với con thần thú kia thì đã sao, chắc gì muội không đấu lại nó? Việc gì cũng nên suy nghĩ theo hướng tích cực mà, không phải sao? Chẳng lẽ huynh muốn muội sống mà cứ bị người khác gọi là quái vật, dị thú?"
"Đương nhiên không!"
Phong Tử Dụ siết chặt hai quả đấm, nói với Mục Vỹ: "Vỹ huynh, tỉ lệ gặp nguy khi hồn phách thần thú kia thức tỉnh trong tương lai là bao nhiêu?"
"Là bao nhiêu còn tùy thuộc vào mỗi người!", Mục Vỹ cười nhẹ: "Để ta nói cho ngươi nghe, thê tử ta cũng thức tỉnh thần phách Băng Hoàng nhưng vẫn khống chế được đấy thôi!"
Hai từ thê tử làm Tần Mộng Dao đỏ mặt, cười ngượng ngùng.
"Ca ca, nếu huynh thật lòng nghĩ cho muội thì hãy để muội thử một lần đi. Muội không muốn huynh bị ảnh hưởng vì mình nữa!"
Mặt Phong Tử Dụ đầy đấu tranh. Một lát sau, dường như y đã hạ quyết tâm.
"Được!"
Y thấu hiểu nỗi đau của muội muội mình. Làm sao không đau khi bị người khác đối xử như kẻ khác loài chứ?
Chỉ cần được ở bên muội muội, dù có gian truân cách mấy y cũng luôn đồng hành cùng muội ấy!
"Ta cần làm gì?"
Phong Ngọc Nhi thở phào, từ tốn hỏi.
"Bây giờ cô không cần làm gì hết, nhắm mắt lại là được!"
Mục Vỹ nhẹ cười, đi đến trước mặt cô ấy rồi đưa tay ra.
Trong chốc lát, một nguồn sức mạnh không tên truyền đến từ trong cơ thể Mục Vỹ.
Sự hiện diện của sức mạnh ấy làm Tần Mộng Dao và Phong Tử Dụ sững sờ.
Phong Ngọc Nhi thì co giật, toàn thân run rẩy.
Nhìn cô ấy có vẻ cực kỳ thống khổ, nhưng dường như cảm giác đau đến từ linh hồn chứ không phải thể xác.
Qua gần một canh giờ, Mục Vỹ mới buông tay.
Phong Ngọc Nhi cham rai mở mắt.
"Ngọc Nhi!"
"Ca ca!"
Phong Ngọc Nhi tiến lên nhìn Phong Tử Dụ, nước mắt tràn mi.
"Muội nhìn được rồi?", thấy sự thay đổi của Phong Ngọc Nhi, Phong Tử Dụ ngạc nhiên quá đỗi.
"Vâng!"
Bản thân Phong Ngọc Nhi cũng không biết vì sao mắt mình không còn mông lung như bị bủa vây trong sương mù sau khi được Mục Vỹ truyền nguồn sức mạnh kì lạ trong tay vào.
Thế rồi, mắt cô ấy đã trong trẻo trở lại.
"Cảm ơn!"
Phong Tử Dụ cúi người thật sâu với Mục Vỹ.
"Ta không giúp không công đâu nhá!"
Mục Vỹ nhoẻn môi.
Phong Tử Dụ ngẩn ra, đương nhiên y biết Mục Vỹ có ý gì.
Mục Vỹ không thể nào vô duyên vô cớ giúp y, lại còn bằng lòng cung cấp võ kỹ về huyết mạch được. E là Mục Vỹ có mục đích gì mới giúp.
"Huynh cần ta làm gì, ta sẽ làm trong khả năng!"
"Khong cần lo xa thế đau!"
Mục Vỹ vừa vỗ vai vừa nói: "Ta chỉ cần ngươi giúp ta một việc, đó là gia nhập Huyết Minh và trở thành thầy luyện đan của Huyết Minh ta. Ngoài ra, ta hứa sẽ giúp ngươi trở thành thầy luyện thánh đan tuyệt phẩm, thậm chí là thầy luyện Hư Tiên Đan!"
Gì cơ!
Phong Tử Dụ rất kinh ngạc khi nghe thấy lời này.
Ước mơ cả đời y chỉ là trở thành thầy luyện đan cao cấp, câu nói của Mục Vỹ nghe giống như giúp y hơn là yêu cầu!
"Nhưng ta nhắc trước, Huyết Minh là thế lực đối địch với nui Huyền Không, có thể mai này sẽ gặp rất nhiều mối nguy cơ!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!