"Hai vị, đây là muội muội ta, Phong Ngọc Nhi. Từ năm 16 tuổi, muội muội ta mắc bệnh lạ, da bắt đầu nổi nhiều đường vân xanh, qua một thời gian thì mù mắt, bị người ta cho là điềm rủi".
Phong Tử Dụ kể: "Cuối cùng, muội ấy bị đuổi ra khỏi gia tộc. Ta không muốn nó lưu lạc một mình nên cũng rời gia tộc, sống nhờ vào luyện đan. Ta vừa nghĩ cách chữa bệnh cho muội muội vừa muốn bái vào Thiên Đan Tông để cầu xin năm vị trưởng lão chủ chốt Thiên Đan Tông cứu muội ấy. Nhưng các ngươi thấy kết quả rồi đấy!"
Mắc bệnh lạ?
Nghe vậy, Mục Vỹ bỗng sửng sốt.
Hình như đó đâu phải bệnh lạ gì!
"Quy Nhất, ngươi biết đây là bệnh gì không? Ta nhớ hình như có gặp rồi mà quên mất!"
Mục Vỹ cau mày hỏi.
"Bộ kiếp trước Tiên Vương nhà ngươi ở không hay sao mà hỏi? Nói nghe mất mặt giùm!"
Quy Nhất châm chọc: "Cái đó là gì cũng không biết mà đòi làm đệ nhất Tiên Vương?"
"Nói lẹ lên coi?"
Bị Quy Nhất mỉa mai, Mục Vỹ nhíu mày chặt hơn.
"Nói cho ngươi biết cũng được!"
Quy Nhất hờ hững nói: "Trong đất trời, trên thánh thú chính là thần thú. Thật ra trường hợp của tiểu cô nương cũng giống như thần phách Băng Hoàng trong cơ thể thê tử ngươi đấy, Thiên Tinh Huyền Xà đang biến đổi!"
"Khác một chỗ là thần phách Bang Hoàng của thê tử ngươi thuộc loại thần phách tự thức tỉnh, có thể vận chuyển từng bước. Tình cờ thể chất thê tử ngươi cũng âm hàn nên mới điều khiển được!"
"Nhưng tiểu cô nương này không như thế!"
"Trong cơ thể cô ấy không chỉ có hồn phách mà còn có huyết mạch của Thiên Tinh Huyền Xà!"
Huyết mạch!
Tin tức này làm Mục Vỹ ngạc nhiên quá đỗi.
"Bởi vậy nên thân thể cô ấy mới có biến đổi đó!"
Quy Nhất nói một cách kiêu ngạo: "Sau này đạt đến trình độ đại thành, thần phách của thê tử ngươi thậm chí có thể như Băng Hoàng chân chính. Niết bàn, bất tử bất diệt, tiềm lực vô hạn".
"Còn tiểu cô nương này thì khác với thê tử ngươi, có cả hồn phách thần thú Thiên Tinh Huyền Xà. Mặc dù sức mạnh hồn phách của Thiên Tinh Huyền Xà không bằng Băng Hoàng nhưng lợi thế của tiểu cô nương là ẩn chứa huyết mạch Thiên Tinh Huyền Xà trong người. Tương lai rộng mở lắm đấy!'
"Vậy vì sao cô ấy ra thế này?"
"Quá đơn giản!", Quy Nhất đắc chí đáp: "Không khống chế được sức mạnh của huyết mạch và hồn phách thì vậy thôi!"
Mục Vỹ bỗng thấy hứng thú với lời nói của Quy Nhất.
Nghe có vẻ nó có cách giải quyết!
"Nào nào nào, lão đầu, nói nghe coi giải quyết thế nào xem. Nếu như chỉ là thần phách thì ta còn có cách, có cả huyết mạch thì ta chịu rồi!", Mục Vỹ cười xởi lởi
"Liên quan gì tới ta?"
Quy Nhất đột nhiên sừng sộ: "Tên nhãi nhà ngươi muốn thu phục người ta, thấy muội muội người ta cũng lợi hại, muốn thu về dưới trướng luôn mà đòi ta giúp là sao, dựa vào đâu?"
"Tên này, sao chẳng có lòng thương người gì hết vậy hả? Ngươi nhìn người ta kìa, huynh trưởng hi sinh nhiều thứ vì muội muội, đáng thương biết bao nhiêu Ngươi nhẫn tâm đứng nhìn sao!"
"Mắc mớ gì tới ta!"
"Ngươi ... "
Mục Vỹ tức muốn nổi điên, chẳng biết nên nói gì mới phải.
Thật lâu sau, Quy Nhất mới chịu bật mí: "Được rồi, được rồi, không phải là không có cách. Ngươi có thể dùng Vạn Cổ Huyết Điển để chữa lành mắt cô ấy trước. Cơ thể tiểu cô nương bị biến đổi là do chưa biết gì về sức mạnh huyết mạch, nếu ngươi truyền Bất Diệt Huyết Điển, có thể cô ấy sẽ hồi phục đấy. Mà biết đâu tiểu cô nương sẽ vận dụng được sức mạnh huyết mạch của Thiên Tinh Huyền Xà, thậm chí câu thông hồn phách được luôn cũng nên".
"Kết quả sẽ như nào?"
"Kết quả sẽ là cô ấy có khả năng khống chế huyết mạch, thức tỉnh hồn phách, một bước lên mây!"
"Ta không tin không có nguy hiểm gì!"
"Nguy hiểm thì có chứ!", Quy Nhất nghiêm túc nói: "Quá trình thức tỉnh huyết mạch sẽ khơi gợi hồn phách thức tỉnh, nhiều khả năng tiểu cô nương sẽ bị chiếm đoạt linh hồn bởi chính Thiên Tinh Huyền Xà mà mình được kế thừa, nói vậy ngươi đã hiểu chưa?"
Chiếm đoạt linh hồn, vậy khác nào biến thành người khác đâu.
Chẳng hạn như Bạch Tuyệt bây giờ!
'Thế chẳng phải có nghĩa là giờ cô ấy không thể tu luyện Bất Diệt Huyết Điển, nếu không sẽ bị đoạt xác sao?"
"Nói thế thì không phải!"
Nghe vậy, Mục Vỹ trợn mắt nhìn nó, quát: "Ngươi không thể nói hết một lần được hả?"
"Ai bảo ngươi không chờ ta nói xong đã hỏi tiếp!"
...
"Cảnh giới hiện tại của tiểu cô nương không cao, không có khả năng khơi gọi sức mạnh hồn phách. Nhưng nếu đạt đến Tiên Cảnh, khơi gợi được sức mạnh hồn phách, chuyện sau đó khó nói được lắm!"
Mục Vỹ gật đầu rồi cúi đầu.
"Phong Tử Dụ!"
Hắn bỗng dưng ngẩng đầu nhìn Phong Tử Dụ, nghiêm túc nói: "Ta có cách chữa bệnh cho muội muội ngươi, nhưng có rủi ro!"
"Cách gì!"
Mục Vỹ sắp xếp câu từ mới trả lời: "Trong cơ thể muội muội ngươi ẩn chứa huyết mạch và hồn phách của thần thú Thiên Tinh Huyền Xà. Ta có một bí tịch có thể cho muội muội ngươi tu luyện, học cách vận chuyển sức mạnh huyết mạch Thiên Tinh Huyền Xà. Thực lực của cô ấy sẽ tăng cao, thăng cấp cực kỳ nhanh!"
"Nhưng bên cạnh đó còn tiềm tàng một mối nguy cơ là khi muội muội ngươi đến Tiên Cảnh có thể sẽ kéo theo hồn phách thức tỉnh. Nếu không thể chống lại hồn phách của Thiên Tinh Huyền Xà, muội muội ngươi sẽ bị nó thôn tính, đánh mất bản thân!"