Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)

Thân Công Ngôn lạnh mặt nhìn bóng lưng của Mục Vỹ.

Lâu nay, gã không ló mặt ra ngoài, chỉ luyện đan ở Lãm Kim Lâu, mục đích chính là sẽ có ngày vang danh thiên hạ.

Hôm nay, vốn dĩ gã đã toả sáng, nhưng lại bị Mục Vỹ che lấp mất.

Cho nên hắn đáng phải chết!

Người tức giận nhất có lẽ phải kể đến Chu Minh.

Lần trước, nhà họ Chu tấn công bảy mươi hai hải đảo nhưng đã thất bại, Chu Tiếu còn bị giết, Chu Bằng thì mất hết thể diện. Lẽ ra đây chính là lúc gã toả sáng, thêm Liễu Vô Tương và Thân Công Ngôn chèn ép thì gã vẫn chấp nhận được, chứ Mục Vỹ thì tuyệt đối không.

Chuyện nhà họ Chu thu phục bảy mươi hai hải đảo làm của riêng cũng thất bại vì hắn.

Tiểu tử này đáng chết hàng nghìn lần!

Lúc này, Mục Vỹ không cần nghĩ cũng biết các thiên tài lừng lẫy đang hận mình đến mức nào.

Song, hận thì cứ hận, chứ vị trí quán quân thì hắn phải giành cho bằng được.

Mà không chỉ có luyện đan đâu, cả luyện khí và trận pháp hắn cũng phải là quán quân hết.

Huyết Minh mới thành lập nên cần rất nhiều Linh Tinh, vì thế hắn phải vơ vét thật triệt để.

Nhưng hiện giờ, hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

"Có chắc là ở đây không?"

Có hai bóng người đang đứng sóng vai trong một đường hầm rộng cỡ một mét

Hai bên đường có những căn nhà dân nhỏ bé, mặt đường thì lênh láng nước.

Thật khó tưởng tượng thành Trung Thiên sầm uất này lại có một nơi tồi tàn đến vậy.

"Chắc trăm phần trăm!”

Tần Mộng Dao khẳng định nói: "Người đi theo dõi bảo là ở đây mà".

Kẽo kẹt, cánh cửa gõ ở một bên đường mở ra, có người bưng một chiếc chậu gỗ đi ra, sau đó hất nước bên trong vào hết người Mục Vỹ.

Lẽ ra Mục Vỹ có thể né được, nhưng Tần Mộng Dao đang đứng cạnh hắn, vì thế hắn chỉ đành dang tay ra để che cho cô ấy.

"Xin lỗi, ta không nhìn thấy, xin lỗi!"

Người hất nước không ngờ mình lại đổ nước vào người khác nên vội vàng xin lỗi rối rít.

“Là ngươi!"

"Là ngươi!"

Trông thấy người đó, Mục Vỹ ngẩn ra.

Người ở phía đối diện cũng vậy.

"Phong Tử Dụ, ra là ngươi!", Mục Vỹ nhìn người thanh niên đang đỏ bừng mặt rồi cười nói.

"Ngươi là Mục Vỹ hả! Đan dược có mười tam đạo đan văn, lợi hại đấy!"

Phong Tử Dụ nhìn Mục Vỹ với vẻ phấn khích, như thể được gặp một vị tiền bối mà mình sùng bái.

"Ta vào trong được không? Bị ngươi hắt nước ướt hết người rồi, ta muốn nghỉ một chút!”

Mục Vỹ cười nói.

"Chuyện này ... "

Phong Tử Dụ có vẻ khó xử, y hơi lúng túng nhìn Mục Vỹ.

"Ca ca, ai thế ạ?"

Đúng lúc này, có một giọng nói vọng từ bên trong ra.

Một bóng người thong thả đi ra.

Chiếc váy dài màu xanh lá của người đó đã che đi vóc dáng gầy yếu.

Có vẻ đây là một cô thiếu nữ khoảng mười bảy, mười tám tuổi.

Nhưng tay cô ấy đang cầm gậy, đôi mắt vô hồn, thì ra là bị mù!

Song, điều khủng khiếp hơn là đôi tay và cổ lộ ra ngoài của cô gái nhỏ lại xuất hiện các đường vân màu xanh như da rắn, trông rất đáng sợ.

May là Tần Mộng Dao và Mục Vỹ cũng trải đời nhiều nên mới không quá kinh ngạc.

"Xin lỗi đã làm hai vị hoảng sợ, thật sự xin lỗi!"

Phong Tử Dụ vội vàng nói.

"Có người tới ạ?"

Nghe Phong Tử Dụ nói vậy, cô gái mù đó lập tức che mặt rồi loạng choạng quay vào bên trong.

“Không sao đâu, vẻ bề ngoài không là gì cả, người luyện võ như ta sẽ không đáng giá thấp người khác vì vẻ bề ngoài đâu!”

Mục Vỹ vội nói.

Nhưng dù nói vậy, hắn vẫn thấy những đường vân ấy vô cùng đáng sợ.

Nhưng càng nhìn, Mục Vỹ càng thấy có gì đó sai sai.

Hình như hắn đã thấy chúng ở đâu rồi thì phải.

"Ngọc Nhi!"

Thấy cô gái vội vã tránh mặt, Phong Tử Dụ tiến lên đỡ muội muội của mình, đồng thời chắp tay mời Tần Mộng Dao và Mục Vỹ vào bên trong.

Căn nhà này chỉ rộng mười mét, thậm chí còn bé hơn cả phòng tắm của Mục

Vỹ.

“Mời hai vị ngồi!"

Phong Tử Dụ rất khách sáo, y mời Tần Mộng Dao và Mục Vỹ ngồi xuống rồi lại kéo muội muội tới.

"Không sao đâu Ngọc Nhi, đây đều là bằng hữu tốt của ca ca nên muội đừng sợ!", vừa nói, Phong Tử Dụ vừa nháy mắt ra hiệu cho Tần Mộng Dao và Mục Vỹ.

“Thật không ạ?"

"Đương nhiên là thật rồi!"

Mục Vỹ cười lớn nói: "Ca ca của muội thể hiện rất tốt, vì thế lần này ta tới là thành tâm muốn mời huynh ấy gia nhập môn phái của mình!”

“Thật ạ!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!