Đan văn đẳng cấp không phải là chín, mà là mười tám!
Trưởng lão Thiên Nhất vừa nói dứt câu, mọi người đều ồ lên.
Như vậy chẳng phải Quy Linh Đan mà Mục Vỹ luyện chế không chỉ vận dụng dược liệu một cách chuẩn xác, mà thủ pháp, nhiệt độ cùng mọi bước tiến hành đều được thực hiện hoàn hảo hay sao?
"Nhưng vì chung ta đang ở tiểu thế giới Tam Thiên nên luyện chế được đan dược có chín đạo đan văn đã là kỳ tích rồi, đan dược trên chín đạo đan văn thì hàng nghìn năm rồi chưa xuất hiện, chứ đừng nói là mười, mười một đạo đan văn hay mười tám đạo đan văn đỉnh cấp".
Thiên Nhất nhìn Mục Vỹ rồi chắp tay nói: "Tiểu huynh đệ Mục Vỹ, thủ pháp và kỹ xảo luyện đan của cậu đúng là khiến lão phu thấy hổ thẹn".
“Không dám!”
Thấy Thiên Nhất có vẻ khiêm tốn, Mục Vỹ chắp tay đáp lễ.
Dù hắn có thể luyện chế ra được thánh đan hạ phẩm có mười tám đạo đan văn, nhưng với thực lực hiện giờ thì cấp bậc đó đã là giới hạn của hắn rồi!
Vì bị hạn chế về cảnh giới nên hắn khó có thể luyện chế được đan dược cấp cao hơn có mười tám đạo đan văn.
Gương mặt tuấn tú của Liễu Vô Tương bây giờ đã vàng như nghệ.
Mười tám đạo đan văn, đã thế còn có những mười viên!
Loạn hết cả rồi!
"Vả mặt có đau không?"
Mục Vỹ nhìn Liễu Vô Tương rồi cười nói.
“Đừng đắc ý vội, chẳng qua ngươi chỉ thông thạo cách luyện chế thánh đan hạ phẩm thôi, vòng thi ngày mai là thánh đan trung phẩm, để ta xem ngươi còn luyện chế được thần đan ở cấp ấy nữa không!"
"Sao? Đến ngươi cũng phải công nhận đan dược mà ta luyện chế ra là thần đan à!"
Mục Vỹ nhìn Liễu Vô Tương rồi mỉm cười với vẻ đầy giễu cợt.
Luyện đan chia làm ba vòng thi, vòng thứ nhất là thánh đan hạ phẩm, vòng hai là thánh đan trung phẩm, cuối cùng là thánh đan thượng phẩm.
Còn thánh đan cực phẩm thì chỉ có các lão trên trăm tuổi của các môn phái mới có thể luyện chế được, chứ dưới trăm tuổi thì chưa có ai.
“Vòng thi thứ nhất kết thúc tại đây, Mục Vỹ là người đứng đầu, vòng thứ hai sẽ tiến hành vào ngày mai, các thầy luyện đan thất bại trong vòng này sẽ dừng chân tại đây luôn".
Sau câu tuyên bố của Thiên Dịch Dữ, mọi người dần giải tán.
Nhưng mười tám đạo đan văn toa sáng quanh mười viên Quy Linh Đan vẫn lấp lánh.
Dù vòng thi này đã kết thúc, nhưng dư chấn vẫn dội mạnh vào lồng ngực của các thầy luyện đan.
Sau đó, thậm chí có thầy luyện đan còn tự giễu đời này không luyện chế ra được mười tám đạo đan văn thì không xứng với danh xưng.
“Vỹ ca!”
“Vỹca!"
Tần Mộng Dao và Vương Tâm Nhã đã chờ bên cạnh từ lâu.
“Ừm! Sao, thấy ta giỏi không?"
"Có!", gương mặt xinh đẹp của Vương Tâm Nhã đỏ bừng lên vì xúc động, đây là người đàn ông mà cô ấy đã chọn nên đương nhiên cô ấy thấy rất vui khi hắn được mọi người ngưỡng mộ.
"Coi huynh đắc ý chưa kìa! Vòng hai và vòng ba khó lắm đấy, dù huynh là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ tư, nhưng vẫn hơi quá sức khi luyện chế thánh đan trung phẩm đó!"
Mục Vỹ cười nói: "Không sao, ta đã chuẩn bị rồi!"
"Chuẩn bị gì cơ?", Tần Mộng Dao ngạc nhiên hỏi.
“Nếu tối nay hai muội phục vụ tốt thì ta sẽ kể cho mà nghe!"
“Vô sỉ!”
“Lưu manh!"
Trong lúc ba người trò chuyện vui vẻ, rất nhiều các thanh niên đang chìn chòng chọc sang.
Một cô gái là thiên chi kiêu nữ của Cửu Hàn Thiên Cung, kiêm nữ thần cao quý có thần phách Băng Hoàng.
Người còn lại là viên ngọc minh châu của Vạn Trận Tông, vô cùng trong sáng và đáng yêu.
Lấy được một trong hai người họ đã là hạnh phúc nhất đời rồi, thế mà Mục Vỹ lại hai tay ôm hai cô thì sao người ta không ngưỡng mộ cho được.
"Chết tiệt!"
Liễu Vô Tương nhìn bóng lưng rời đi của Mục Vỹ rồi khẽ chửi bới.
“Liễu huynh hà tất phải giận dữ thế!"
Khi Liễu Vô Tương đang bừng lửa giận thì chợt có một giọng nói u ám vang lên bên tai.
"Bạch Tuyệt sư huynh!"
Trông thấy người đó, Liễu Vô Tương hơi ngẩn người.
“Liễu huynh không cần đa lễ, Mục Vỹ chỉ là cảnh giới Vũ Tiên tầng thư tư thôi. Hắn có thể luyện chế được thánh đan hạ phẩm, nhưng thánh đan trung phẩm thì chắc chan là không. Hơn nữa, neu han thua ở vòng thi thứ ba thì se không thể trở thành quán quân được. Liễu huynh là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ năm - Vạn Thọ thì có gì phải lo chứ?"
“Ta có lo gì đâu, chỉ bực mình khi thấy cái vẻ đắc ý của hắn thôi!"
“Không đáng!"
Bạch Tuyệt nhìn bóng lưng rời đi của Mục Vỹ rồi cười lạnh nói: "Hắn không sống được bao lâu nữa đâu!"
"Sơn môn chuẩn bị động thủ rồi sao?"
Bạch Tuyệt chỉ mỉm cười chứ không đáp lời.
"Ha ha, Lãm Thắng Thiên, ông ăn mừng hơi sớm, nhưng giảm giá thì vẫn phải thực hiện chứ ha? Nếu thế thì ta có thể mua được nhiều đồ rồi!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!