Bỏ cuộc?
Đúng là Phong Tử Dụ đã bỏ cuộc, nhưng lý do không phải vì y nản chí.
Một thầy luyện đan có thể học nhuần nhuyễn một thủ pháp tuyệt vời như Diệu Thủ Đan Thanh mà lại thiếu kiên nhẫn ư?
Mục Vỹ có thể cảm nhan rang hình như Phong Tử Dụ đang làm thí nghiệm nhưng không thành, cho nên y mới tưởng là mình thất bại rồi.
"Dao Nhi, điều tra giúp ta xem người thanh niên đó đang ở đâu!"
“Ù'm!"
Mục Vỹ đang phải phân tâm, hắn vừa luyện đan vừa quan sát hành động của mọi người ở xung quanh.
Xem ra hắn còn trông ngóng có thiên tài xuất hiện hơn cả năm đại trưởng lão.
Hắn không phải một thí sinh đang tham gia cuộc thi, mà giống người tổ chức đang giả vờ làm thí sinh để tìm kiếm các thiên tài dễ bị coi thường.
Một lát sau, khi đã đủ thời gian, đan dược đã dần thành hình ở trong lò.
Tuy nhiên, cũng đã một lúc lâu rồi.
Thánh đan không giống như đan dược nhất phẩm đến thập phẩm, muốn ngưng kết được đan văn thì cần tích luỹ thời gian.
Lúc này, bắt đầu đã có đan dược ra lò.
"Thạch Vân Minh của nhà họ Thạch đã luyện chế ra Quy Linh Đan có bốn đạo đan văn! Trời ơi!"
"Bốn đạo đan văn đã là gì, nhìn bên kia đi, có mấy viên năm đạo đan văn xuất hiện rồi!"
"Nhìn kìa, Kim Minh Vân của nhà họ Kim đã luyện chế ra đan dược sáu đạo đan văn rồi!"
Khi đan dược của các võ giả ra lò, tiếng hô hoán như dậy sóng ở sàn đấu.
Có thể luyện chế ra thánh đan sáu đạo đan văn là quá khủng khiếp rồi.
Nha họ Kim cung là một gia tộc rat nổi tiếng ở tiểu thế giới Tam Thiên, nhưng gia tộc họ xuất hiện một thiên tài luyện chế ra thánh đan có sáu đạo đan văn vẫn khiến mọi người thấy kinh ngạc.
Kim Minh Vân mặc trường bào màu vàng nhạt tung bay, y nhìn các thầy luyện đan ở xung quanh với vẻ coi thường.
Thánh đan có sáu đạo đan văn đủ để y hãnh diện với đời rồi.
Nhưng sự tự mãn ấy không duy trì được lâu, vì bắt đầu lại có cả tràng tiếng kinh hô vang lên khiến y phải quay lại xem.
"Tám đạo đan văn, Quy Linh Đan tám đạo đan văn!”
Không biết có ai hô lên trong đám đông, lập tức đã khiến mọi người đều ngoái lại phía này.
“Là Thiên Vũ của Thiên Đan Tông!"
"Đúng là đệ tử số một của Thiên Đan Tông có khác, thuật luyện đan quả nhiên cao siêu, tám đạo đan văn đấy! Thậm chí đầy thầy luyện thánh đan tuyệt phẩm cũng chưa làm được đâu!"
"Đương nhiên, Thiên Vũ sư huynh luôn có lý giải riêng về luyện đan, hơn nữa còn là đồ đệ của Thiên Nhất trưởng lão, không giỏi mới lạ đấy!"
Mặt Thiên Vũ hơi ửng đỏ, thấy viên Quy Linh Đan đang chầm chậm bay lên trong lò, y thở phào một hơi.
Thánh đan hạ phẩm, tám đạo đan văn!
Dù y đã luyện chế không ít thánh đan hạ phẩm, nhưng đây là lần đầu tiên ngưng kết được tám đạo đan văn.
"Được lắm tên nhóc Thiên Vũ này, áp lực càng cao, nó càng bùng nổ năng lực, thánh đan tám đạo đan văn cũng là một bước tiến rồi!"
Thiên Lạc trưởng lão cười lớn, các vị trưởng lão khác cũng tỏ vẻ hài lòng.
Dẫu sao Thiên Vũ cũng là gương mặt đại diện xuất sắc nhất của Thiên Đan Tông, y thể hiện càng tốt thì các trưởng lão càng mát mặt.
"Chín đạo đan văn!”
Nhưng đúng lúc này lại có hàng loạt tiếng xôn xao vang lên trong đám đông.
"Thánh đan có chín đạo đan văn xuất hiện rồi!"
Quy Linh Đan có chín đạo đan văn!
Rất ít thầy luyện đan có thể luyện chế ra thánh đan hạ phẩm có chín đạo đan văn, thật ra bất kể là hạ phẩm hay trung phẩm, khi thầy luyện đan luyện chế đan dược tới cảnh giới chín đạo đan văn thì chứng tỏ tay nghề, dược liệu cùng lò luyện đều đã được người đó kết hợp hoàn hảo.
Đây chính là sự thể hiện hoàn mỹ!
Người luyện chế ra thánh đan có chín đạo đan văn này chính là Chu Minh của nhà họ Chu!
Thấy viên thanh đan chín đạo đan văn đang lơ lửng trước mặt, Chu Minh thấy vô cùng tự hào.
Thiên tài?
Cũng có thiên tài này, thiên tài nọ.
Gã là con chau của nha họ Chu ma co thể vượt qua thiên tai số một của Thiên Đan Tông là Thiên Vũ, thế thôi đã đủ khiến gã vênh váo rồi!
“Ngươi có vẻ đắc ý quá nhỉ!"
Khi Chu Minh đang bình tĩnh mỉm cười thì chợt có một tiếng quát lạnh lùng vang lên.
Liễu Vô Tương!
"Sao? Ta không được đắc ý à? Hay ngươi có thể luyện chế ra Quy Linh Đan có mười đạo đan văn?", Chu Minh giễu cợt nói: "Ngày xưa, Mục Vỹ đã luyện chế ra đan dược có mười đạo đan văn, nhưng đó chỉ là Thất Khiếu Tụ Tâm Đan thôi. Dù đó cũng là thánh đan hạ phẩm giống Quy Linh Đan, nhưng cấp bậc của hai loại này hoàn toàn khác nhau đấy!"
So với Quy Linh Đan thì Thất Khiếu Tụ Tâm Đan đơn giản hơn nhiều.
Ngày xưa, Mục Vỹ có thể luyện chế ra mười đạo đan văn cũng nhờ may mắn thôi.
Chưa một ai ở tiểu thế giới Tam Thiên dám nhận mình luôn có thể ngưng kết ra mười đạo đan văn khi luyện đan.
"Dù ta không làm được, nhưng kiểu gì cũng giỏi hơn ngươi!"
Liễu Vô Tương tỏ vẻ khinh thường rồi bắt đầu lấy đan!
Chẳng mấy chốc, hương thơm của đan dược đã ngào ngạt, có hai viên Quy Linh Đan xuất hiện trong lò!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!