Đương nhiên Mục Vỹ biết điện Khổ Thiên của Khổ Hải Thiên Tôn.
Nhưng không biết lão già Khổ Hải này đã đi đâu, hắn cũng không thấy lão già này phi thăng lên đại thế giới Vạn Thiên, sao lại mất tích vậy nhỉ?
Có lẽ là vì duyên phận với Khổ Hải, cũng có thể vì muốn có được một đồng minh hùng mạnh, Mục Vỹ gật đầu với người mặc áo đen.
"Hợp tác thế nào?"
"Ta không cần ngươi làm gì, ta sẽ giúp ngươi những lúc ngươi gặp nguy, chẳng qua đôi khi có thể ta sẽ có việc cần ngươi, muốn ngươi giúp đỡ!"
"Rồi sao nữa?"
"Hết rồi ... "
'Hết rồi!"
Mục Vỹ nghệt mặt.
"Vậy ta liên lạc với ngươi bằng cách gì, gọi ngươi bằng gì?"
Giọng nói khàn khàn của người mặc áo đen vang lên: "Liên lạc thì không cần, có chuyện gì ta sẽ đến gặp ngươi. Còn tên ta ... ngươi gọi ta là Khổ Thanh là được!"
"Hiểu rồi!"
"Kiếm thuật của ngươi thật sự rất sắc bén, tiếc một nỗi là không có trường kiếm nào đủ cấp bậc xứng đôi với ngươi. Thanh kiếm Khổ Tình này xem như ta tặng ngươi!"
Kiếm Khổ Tình!
Mục Vỹ vừa nghe vậy thì hai mắt sáng ngời.
Nhớ ngày nào chính tay hắn đã tặng kiếm Khổ Tình cho Khổ Hải, nào ngờ vật đổi sao dời, đến hôm nay thanh kiếm ấy lại trở về trong tay mình.
Thấy ánh mắt ngạc nhiên của Mục Vỹ, Khổ Thanh có tật giật mình, mau chóng giải thích: "Ta biết ngươi muốn tham gia cuộc tỉ thí do ba tông môn lớn tổ chức, nhưng cho dù lấy được giải quán quân cũng không có ích gì đâu, ngươi phải nên biết che giấu sự sắc bén trong kiếm pháp của mình đi!"
"Ta biết chứ!", Mục Vỹ cười khổ: "Nhưng Huyết Minh mới được thành lập, minh chủ ta đây phải thể hiện chút gì đó để người ta chú ý chứ, hay ngươi cho ta một ít đi?
Hành động đưa tay đòi tiền của hắn làm Khổ Thanh lắc đầu ngán ngẩm, trả lời: "Ngưoi cứ thu xep moi chuyen ổn thỏa đi, ta se phai nguoi bao vệ luc ngươi rời khỏi thành Trung Thiên!"
"Đa tạ!"
Mục Vỹ cúi người, lúc ngẩng đầu định hỏi y sẽ phái người nào tới giúp mình thì trước mặt đã không còn ai nữa.
"Lúc tới nhẹ nhàng như quỷ, lúc đi lặng lẽ như ma. Đúng là một người kỳ lạ. Khổ Thanh, Khổ Thanh ... "
Mục Vỹ lầm bầm, xoay người rời đi.
Nhưng một lúc sau, một bóng người lại xuất hiện lần nữa trên mái nhà.
"Hai trong số các ngươi ra đây!"
"Có thuộc hạ, thưa tông chủ!"
Hai bóng dáng đi ra từ trong bóng tối, hỏi người ở đối diện: "Thưa tông chủ, ngài thật sự muốn hợp tác với Mục Vỹ sao ạ? Tuy đúng là hắn rất lợi hại nhưng mà ... "
"Quyết định của ta cũng chính là quyết định của Khổ Hải Thiên Tôn, nghe rõ chưa?'
"Thuộc hạ biết lỗi rồi ạ!"
Hai kẻ nọ hơi cúi người.
"Kĩ năng ẩn thân của hai ngươi khá tốt, không bị ai nghi ngờ nên hãy hộ tống Mục Vỹ một đoạn đường sau khi cuộc tỉ thí của ba tông môn lớn kết thúc".
"Rõ!"
Câu vừa dứt, bóng người xuất hiện đầu tiên biến mất, bóng dáng hai người còn lại cũng dần tiêu tán ngay sau đó.
Hết thảy lại trở về với yên lặng.
Mục Vỹ trở về phòng, nhìn kiếm Khổ Tình đang cầm trong nỗi sung sướng từ tận đáy lòng.
Trước đây, kiếm Khổ Tình được chính tay hắn luyện chế, là vật phẩm có cấp bậc trên cả thánh khí cực phẩm.
Chẳng qua kiếm đạo không phải niềm đam mê của Mục Vỹ năm đó nên hắn tặng thanh kiếm này cho Khổ Hải, người bạn thân thiết của mình.
Không ngờ vòng đi vòng lại, cuối cùng kiếm Khổ Tình vẫn trở lại với mình.
"Điện Khổ Thiên, Khổ Thanh à, thú vị đấy. Xem ra địa vị thống trị tiểu thế giới Tam Thiên của núi Huyền Không suốt hàng vạn năm qua sẽ bị đả kích rồi!"
Điềm tĩnh nghĩ ngợi, Mục Vỹ hơi nắm chặt kiếm Khổ Tình trong tay.
"Vỹ ca, sao huynh còn chưa ngủ thế?"
Vương Tâm Nhã mơ mơ màng màng ngồi dậy, áo kéo xuống làm một bên vai bị lộ.
"Sao mà ngủ được chứ, muội vẫn chưa hầu hạ ta xong mà!"
Mục Vỹ cười xấu xa ôm cô ta đi về phía phòng tắm ...
Rạng sáng hôm sau, hắn thức giấc.
Cuộc so tai do ba mon phai lon là Thiên Đan Tong, Vạn Tran Tông và Khí Cụ Môn hợp tác tổ chức, hội võ ba tông môn.
Có điều "võ" này không phải đấu võ mà là so tài về ba lĩnh vực lớn: luyện đan, trận pháp và luyện khí.
Tại thế giới của võ giả, thực lực được đặt lên hàng đầu. Và trong những thứ võ giả cần trang bị cho mình, đan dược đóng vai trò cực kỳ quan trọng, thần binh lợi khí là dụng cụ phụ trợ có tác dụng rất lớn.
Trận pháp cũng là thứ không thể thiếu để bảo vệ tông môn, nhưng quan trọng hơn vẫn là để bảo vệ võ giả trong hoàn cảnh nguy hiểm.
Ví dụ như lúc bị đuổi giết, một người không thể địch lại mấy trăm người nhưng nếu bày trận thì số người lọt vào trận pháp có lên đến hàng nghìn, hàng vạn cũng chết.
Đây chính là ưu điểm vượt trội của thầy pháp trận.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!