Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

"Ngươi đã giết con cháu của nhà họ Kim ta mà vẫn dám vác mặt ra ngoài sao?", Kim Chính Vũ nổi giận ngất trời.

"Sao mà không dám?"

Mục Vỹ cười đáp: "Không phải ta đang đứng trước mặt ngươi đây sao?"

"À, xem ra ngươi cũng tới tham gia cuộc thi đan khí, thú vị đấy! Mới luyện được thánh đan hạ phẩm và thánh khí hạ phẩm mà đã dám tới tham dự một cuộc thi như thế này ư?”

Lâm Tiếu chợt chen lời: "Kim huynh nói thế là sai rồi, ai cũng có thể tham gia cuộc thi này, chó mèo lợn gà gì cũng được hết!"

Mục Vỹ đứng im tại chỗ nhìn hai người kia kẻ tung người hứng với vẻ đầy coi thường.

Hắn không dạy cho những kẻ như này một bài học thì ngứa cả mắt, nhưng nếu làm vậy thì hơi mất thể diện.

“Đúng, chó mèo lợn gà gì cũng tham gia được, ta nhớ Lâm Tiếu ngươi cũng mới là thầy linh trận sơ cấp thôi đúng không?", đột nhiên có một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Xem ra Vạn Trận Tông ta cần phải có hạn chế người dự thi rồi, phải là thầy linh trận trung cấp thì mới được tham gia!"

Nghe thấy vậy, Lâm Tiếu vốn đang có vẻ lạnh lùng, ngay sau đó nụ cười của gã ta đã cứng đờ.

Vương Tâm Nhã!

Gần đây, mỗi khi có ai nhắc đến trận pháp ở tiểu thế giới Tam Thiên thì mọi người đều nghĩ ngay đến Vạn Trận Tông.

Nhưng khi bàn tới các thiên tài ở môn phái này thì cái tên đầu tiên được gọi chính là Vương Tâm Nhã!

Mấy năm qua, cô gái này phải gọi là một bước lên mây ở Vạn Trận Tông.

Hơn nữa, lĩnh ngộ của cô ấy về trận đạo còn rất tuyệt diệu.

"Trần huynh, Vương tiểu thư!"

Thấy Trần Uyên và Vương Tâm Nhã xuất hiện, Lâm Tiếu cũng không dám ngang ngược nữa.

Dù gã ta là đệ tử của núi Huyền Không, nhưng bàn về con đường trận pháp thì Vạn Trận Tông mới là số một.

Hai ngưoi vừa xuất hiện nay chính là hai đe tử được xem trong nhất trong môn phái trên.

Vương Tâm Nhã được tong chủ Vạn Đạo Phu của Vạn Trận Tông coi như con gái và nâng niu như viên ngọc minh châu.

"Đừng tỏ ra thân thiết với ta, ta có quen ngươi đâu!"

Vương Tâm Nhã bĩu môi nhìn Lâm Tiếu rồi mất kiên nhẫn nói: "Tiểu Hắc vốn là huynh đệ tốt của Vỹ ca, hai bọn họ bầu bạn đã lâu, nhà họ Lâm các người thật là vô lý!"

Cái gì?

Vỹ ca?

Chuyện gì vậy trời?

Nghe thấy vậy, Trần Uyên chỉ biết cười khổ.

Người làm đại sư huynh như gã cũng chẳng sung sướng gì!

Sư muội Vương Tâm Nhã của gã ngày nào cũng vùi đầu nghiên cứu trận đạo, đến sư phụ gã cũng phải nhường nhịn phần nào, còn các lão tổ tông trong môn phái thì càng ưu ái cô ấy hơn.

Lẽ ra gã mới là thiên tài được mọi người người coi trọng nhất trong môn phái.

Nhưng bây giờ, gã chỉ là chân chạy vặt thôi.

"Trần Uyên, đi gọi sư muội con tới đây!"

"Trần Uyên, sư muội con đâu?"

"Trần Uyên, con phải học tập sư muội nhiều vào!"

Mấy năm qua, gã đã nghe những câu nói ấy đến phát chán.

Nhưng biết làm sao bây giờ!

Cuốn ba mươi ba Thiên Bách Trần Đồ của Vương Tâm Nhã đúng là một cuốn thiên thư, nó khiến các lão đại trong môn phái gã buộc phải lễ độ với cô ấy.

Đến bản thân gã còn cưng chiều tiểu sư muội này nữa là.

Vì Vương Tâm Nhã không hề có ý đồ to lớn gì như muốn trở thành tông chủ của Vạn Trận Tông, cô ấy chỉ thích nghiên cứu trận pháp thôi.

Cô ấy từng nói là mình không đủ mạnh nên lúc nào cũng khiến người mình yêu bị đe doạ.

Trước đây, lúc nào cô ấy cũng luôn miệng nhắc tới Vỹ ca.

Sau này, gã mới biết Vỹ ca mà Vương Tâm Nhã nói tới chính là Mục Vỹ.

Trong mắt cô ấy chỉ co Muc Vỹ, tham chí cach đay khong lau, vì muon nho su phụ ra mặt tìm Mục Vỹ hộ, cô ấy còn nổi nóng với môn phái.

Cuối cùng, sư phụ đã bị các trưởng lão trong môn phái mắng cho một trận tơi

bời

Đến sư phụ là tông chủ của môn phái còn bị mắng thì gã phải chiều lòng tiểu sư muội này thôi.

Khi đến thành Trung Thiên chuẩn bị tham gia cuộc thi đan khí, Vương Tâm Nhã lập tức cuốn lấy gã đòi đi tìm Mục Vỹ.

Sau đó họ vừa đến đây thì đã xảy ra chuyện này.

"Chuyện này ... "

Lâm Tiếu khó hiểu nhìn Trần Uyên, mong gã có thể chỉ dẫn gì đó cho mình.

Nhưng Trần Uyên lại có dáng vẻ thờ ơ, không hề muốn dây dưa với gã ta.

"Chuyện này là do Lâm Nhiên hồ đồ gây ra, ta không biết con chó đen này là huynh đệ tốt của Mục Vỹ!”

Lâm Tiếu chợt nói một câu khiến Lâm Nhiên tái mặt.

Lòng vòng thế nao, trách nhiệm lại bị đổ hết lên đầu hắn ta rồi!

“Các người đi đi, những kẻ có tâm địa xấu xa như các người không xứng tham gia cuộc thi này, hừ!", Vương Tâm Nhã xua tay rồi bực bội nói.

Trời ơi!

Nghe thấy thế, Lâm Tiếu đờ người.

Vô duyên vô cớ thế nào gã ta lại đắc tội với lão đại của Vạn Trận Tông thế này.

Gã ta tới đây lần này để tham gia thi đấu trận đạo, nếu bị Vương Tâm Nhã gây khó dễ từ bên trong thì còn thi thố gì nữa!

Nhưng bây giờ gã ta lại không dám phản bác, chỉ biết nắm chặt tay thành nắm đấm, hung hăng lườm Mục Vỹ rồi tức tối bỏ đi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!