Mục Vỹ?
Hắn chính là Mục Vỹ!
Nghe Chu Minh nói vậy, Lâm Nhiên ngẩn người.
“Tiểu Hắc là huynh đệ của ta, ngươi bắt nạt nó thì cũng như bắt nạt ta!"
Mục Vỹ vẫn điểm nhiên nói: "Mua ư? Huynh đệ của ta là thứ mà ngươi có thể mua được sao?"
Tiểu Hac vốn là Khiếu Nguyệt Thần Khuyển mà hắn phát hiện khi còn ở Trung Châu, sau hàng vạn năm, nếu là các con thánh thú bình thường thì đã chết lâu rồi, nhưng Tiểu Hắc lại chẳng thay đổi gì cả.
Ngoai ra, thanh thu co the noi được tiếng người, con Tieu Hắc thì không.
Nó chỉ biết sủa gâu gâu để truyền đạt ý kiến của mình.
Nhưng những điều này không ảnh hưởng tới sự yêu thích và che chở của Mục Vỹ dành cho nó.
“Hay, hay lắm!"
Lâm Nhiên cười lớn nói: "Ngươi chấp nhận làm huynh đệ với một con chó, như thế chẳng phải ngươi cùng giống loài với nó ư? Đắm mình trong truy lạc, ta nghe nói ngươi còn thành lập Huyết Minh gì đó để chống lại núi Huyền Không đúng không? Đúng là đồ ngu xuẩn không biết lượng sức mình!"
“Không biết lượng sức mình?"
Mục Vỹ mỉm cười.
Nhung sau đo, han đa tien len mot buoc roi ban mot Nguyen Cau trong tay vào bụng của Lâm Nhiên.
Lâm Nhiên mới là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ nhất mà dám lộng ngôn trước mặt hắn, đúng là thứ chết tiệt!
“Ta nói cho ngươi biết, dù huynh đệ của ta là người hay chó, cũng đều mạnh hơn cái loại ngươi!"
Giọng nói của Mục Vỹ lạnh băng, Lâm Nhiên kêu lên hự một tiếng, sau đó chợt phát hiện Đại Đạo Kim Đan của mình đã bị phá huỷ bởi một luồng sức mạnh kỳ lạ.
“Ngươi đã làm gì hả?"
"Còn làm gì nữa?", Mục Vỹ hừ nói: "Đương nhiên là huỷ cẩu đan của ngươi rồi!”
"Mục Vỹ, ngươi hỗn láo!"
Chu Minh không thể trơ mắt đứng nhìn được nữa.
Gã là con chau của nhà ho Chu, cụ thể hơn thì là con của tam phu nhân.
Cách đây không lâu, chuyến đi đến bảy mươi hai hải đảo của Chu Bằng và Chu Tiếu đã thất bại, thậm chí Chu Tiếu còn mất mạng, do bị đích thân Chu Á Huy giết hại, là con của tam phu nhân nên đương nhiên gã rất vui khi trông thấy tình cảnh này của nhị phu nhân.
Giờ gặp Mục Vỹ, gã mới biết tên này ngông cuồng thế nào.
Nhưng Lâm Nhiên là bằng hữu của gã, hơn nữa còn là con cháu của nhà họ Lâm ở Tây Vực.
Trước kia, Chu Bằng và Chu Tiếu liên thủ nên gã không có cơ hội ngấp nghé vị trí thiếu trưởng tộc, song bây giờ tình thế đã thay đổi rồi.
Chu Tiếu đã chết, Chu Bằng thì bệnh nặng nên Chu Minh gã có cơ hội trỗi dậy
rồi.
Vì thế lôi kéo Lâm Nhiên và có được sự ủng hộ của nhà họ Lâm là cách tốt nhất.
Phải liên tục mở rong sức mạnh của bản than thì mới có thể đi được xa trên con đường cạnh tranh vị trí thiếu trưởng tộc của nhà họ Chu.
“Liên quan gì đến ngươi?"
Thấy dáng vẻ tức tối của Chu Minh, Mục Vỹ cười lạnh nói: "Ngươi dám đánh ta không?”
Vừa nghe thấy vậy, Chu Minh đã đỏ bừng mặt.
Gã có thể nhận ra Mục Vỹ có thực lực rất cao siêu.
Điều quan trọng hơn nữa là hình như gã không phải đối thủ của hắn.
Lúc này đã có khá nhiều người vây lại xem, nhỡ gã ra tay rồi bị Mục Vỹ đánh bại thì người mất mặt không chỉ có Lâm Nhiên, mà còn là thiếu chủ của nhà họ Chu là gã nữa!
"Ngươi cứ chờ đấy!"
"Chờ ngươi à? Được thôi!"
“Hừ, khi nào cuộc thi luyện đan diễn ra, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là bị vùi dập danh dự!"
Mục Vỹ vỗ tay rồi cười nói: "Ui cha, thì ra cong tử Chu Minh la một thay luyen đan à, đúng là chân nhân bất lộ tướng!"
“Ngươi ... ”
"Ra công tử Mục Vỹ cũng là một thầy luyện đan à? Đúng là chân nhân bất lộ tướng!"
Song, Chu Minh chưa kịp đáp lời thì đã có một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
"Lâm Tiếu! Huynh tới đung lúc lắm, Mục Vỹ ra tay với Lâm Nhiên, đã thế còn huỷ cả Kim Đan nữa!", thấy người đó mặc y phục màu đen, có gương mặt lạnh lùng, Chu Minh lập tức nói.
Lâm Tiếu là đệ tử của núi Huyền Không.
Đồng thời cũng là con cháu của nhà họ Lâm.
Nhưng khi thấy vẻ đau đớn của Lâm Nhiên, Lâm Tiếu lại khinh thường rồi hờ hững nói: "Đồ ăn hại, mất hết cả thể diện".
Vừa nghe thấy thế, Chu Minh đã có vẻ xấu hổ.
Lâm Nhiên không dám nói gì nữa, chỉ chắp tay rồi lùi lại.
Lâm Tiếu đi đến cạnh Mục Vỹ rồi nhìn hắn với vẻ hàm xúc.
"Không hổ là người dám gây thù chuốc oán với núi Huyền Không, cũng có chút thực lực đấy! Cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ tư - Ích Cốt Bất Thực, lợi hại!", Lâm Tiếu cười nói.
“Biết ta lợi hại rồi còn không mau cút đi, không sợ ta giết ngươi à?"
Mục Vỹ cười lạnh nói.
"Giết ta?"
Lâm Tiếu cười lớn nói: "Được thôi, đến mà giết đi này! Đừng tưởng có thực lực mạnh là sẽ vô địch khi đấu cùng cấp, ngươi phải biết là trên đời này còn có thầy trận pháp nữa đấy! Thậm chí nếu muốn giết ngươi, ta còn chẳng cần động tay cơ!"
“Thế ngươi thử đi!"
Mục Vỹ nhìn Lâm Tiếu rồi cười nói: "Nhưng ta phải nói cho ngươi biết một điều, không chỉ có mỗi ngươi là thầy trận pháp thôi đâu".
Nghe thấy thế, Lâm Tiếu ngẩn người.
Lẽ nào Mục Vỹ cũng là thầy trận pháp?
"Này Lâm Tiếu, ngươi cũng đến đây à? Ta tưởng ngươi vẫn vất vả tu luyện trận pháp trong phòng cơ!"
Đúng lúc này, có một tiếng cười vang lên.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!