Thật ra Mục Vỹ không hề muốn hợp nhất đảo Linh Sư và Huyết Sát để thống trị bảy mươi hai hải đảo.
Nếu đã chuẩn bị chống lại nui Huyền Không thì điều hắn cần là thực lực từ những người mà mình tin cậy nhất.
Bảy mươi hai hải đảo của Nam Hải nghe có vẻ oai phong, nhưng thực ra dù hắn chiếm được, nhưng chỉ cần nui Huyền Không giở chút thủ đoạn là có thể phá vỡ liên minh của bảy mươi hai đảo này ngay.
Nếu thế chi bằng hắn tự gây dựng một thế lực riêng kiên cố hơn.
Hơn nữa, hơn một nghìn người rời khỏi di chỉ Cổ Long đều từng là các trưởng lão và thiên tài của núi Huyền Không.
Dù họ không muốn ở lại đảo Lạc Hồn thì sau này khi gặp lại, ít ra cũng sẽ không trở mặt thành thù.
Khi tới đảo Lạc Hồn, Mục Vỹ đã phải ngây người khi nhìn thấy các toa kiến trục mọc trong núi hoang bên ngoài thành trì của hòn đảo này.
Đúng là hắn đã dặn dò Huyết Vô Tình xây dựng một căn cứ có thể chứa được cả nghìn người, nhưng không ngờ mới có nửa tháng đã xong rồi.
Điều khiến hắn ngạc nhiên hơn là các toà kiến trúc này rất phức tạp, trông rất thú vị.
"Huyết Minh, nơi đây chính là căn cứ trọng điểm trong tương lai của Huyết Minh!”
Mục Vỹ chỉ vào các căn nhà trong rừng nói rồi kiêu ngạo nói.
Nhiều năm về trước, hắn và người huynh đệ tốt của mình cũng từng như vậy, chỉ tay một cái là tới tận cửu thiên ngân hà, Vỹ Minh cũng ra đời từ đó.
Bây giờ, hắn càng cần tích luỹ vốn liếng và thực lực hơn.
“Mời các vị!"
Mục Vỹ chắp tay rồi cười nói.
Ngay sau đó, hắn đã ngả bài với các đệ tử và trưởng lão cũ của núi Huyền Không, ai ở lại thì sẽ trở thành một thành viên của Huyết Minh, không thì có thể đi bất cứ lúc nào.
Hơn nữa, họ còn không cần phải trả ơn Mục Vỹ đã cứu họ.
Mục Vỹ đã bàn bạc xong với họ về mối quan hệ thiệt hơn.
Hắn còn cho họ thêm thời gian để suy nghĩ, chứ không bắt phải quyết định ngay.
Mục Vỹ đa thể hiện sự chân thanh của mình, con lại là suy nghĩ rieng của mỗi người.
Bất kể họ quyết định thế nào, Mục Vỹ cũng không can thiệp.
"Đao Lạc Hồn có cai tên nghe rất bi thương, nhưng nơi này that sự không tồi. Tuy nhiên dân số lại ít, mà như thế cũng hay, phù hợp cho Huyết Minh ra phát triển dần dần!”
Mục Vỹ mỉm cười rồi đi ra ngoài ngắm biển.
"Huynh định xây dựng Huyết Minh ở đây để khiêu chiến núi Huyền Không thật sao?"
Chu Á Huy mặc trường sam màu trắng, ảo não nói: "Huynh biết họ mạnh thế nào rồi chứ?”
"Đương nhiên!"
Mục Vỹ ngoảnh lại nhìn Chu Á Huy rồi nói: "Không lẽ vì đối thủ mạnh nên ta có thể từ bỏ thứ mà mình giữ gìn ư?”
“Không!"
Chu Á Huy ngẩn người rồi buồn bã đáp.
Câu hỏi ngược này của Mục Vỹ khiến y khó mà trả lời được.
Đối thủ mạnh nên mình có thể từ bỏ nỗ lực ư?
Đương nhiên là không, nếu vì thế thì còn gì để bàn về tâm hồn của võ đạo nữa!
"Chắc tại bị nhốt mấy chục năm nên ta hay sợ nọ sợ kia rồi!"
Chu Á Huy cười khổ nói: “Đến gia tộc còn vứt bỏ ta thì ta còn gì phải sợ nữa, ha ha. Chúng ta tu luyện võ thuật là để không bị gò bó trong thiên hạ, khi bị kẻ khác bắt quỳ dưới đất, còn phải e dè thì chi bằng đừng tu luyện võ thuật thì hơn!"
“Đúng vậy!"
Mục Vỹ mỉm cười.
Con đường võ đạo đi bằng sự kiên định và niềm tin, nếu không có hai thứ đó để khắc phục mọi thứ thì còn bước trên con đường này làm gì nữa!
"Được rồi, ta sẽ là một thành viên của Huyết Minh. Nếu đã bị gia tộc bỏ rơi thì Chu Á Huy ta sẽ tự đứng bằng đôi chân của mình để hạ bệ núi Huyền Không, cho các lão già điên rồ ấy biết họ đã từng có quyết định ngu xuẩn thế nào!"
Chu Á Huy cười lớn với vẻ đầy đắc ý.
Mục Vỹ chỉ mỉm cười khi thấy vậy.
Có nhiều người hắn không cần phải lôi kéo, vì mục tiêu của họ giống nhau!
Nhưng Huyết Minh mới thành lập, chỉ có mấy căn nhà san sát thế này thì không ổn, kiểu gì cũng cần phải có quy tắc.
"Vỹ ca, có tin tốt đây!"
Tần Mộng Dao đi tới, cười khanh khách nói.
"Sao? Tin tốt gì thế?"
Mục Vỹ cười hỏi.
"Cuộc thi đan khí mà Khí Cụ Môn và Thiên Đan Tông mười năm lại tổ chức một lần bắt đầu rồi!"
Cuộc thi đan khí?
Nghe thấy vậy, Mục Vỹ hơi ngẩn người.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!