Mục Vỹ phản bác: "Ta ra nông nỗi này vì bị muội vắt kiệt sức chứ có phải do cứu người đâu hả trời?"
"Huynh còn nói nữa à!”
Gương mặt diễm lệ của Tần Mộng Dao đỏ bừng: "Lần nào huynh cũng như sói như hổ, hùng hục mà làm!"
"Có hả?"
Khói lửa chiến tranh vẫn còn bùng lên khắp chốn nhưng bây giờ Mục Vỹ chẳng còn tí sức lực nào, không thể gia nhập cuộc chiến, thật may là lúc này chỉ cần quan sát tình hình là xong.
Hon muoi ngay qua, đung la han đa tro lại di chỉ Co Long mot lan nua để loại trừ huyết độc cho tất cả những người ở đó.
Thật ra với thực lực của Mục Vỹ mà làm vậy thì hơi khó khăn, ngặt nỗi thời gian quá nghèo nàn, hắn không dám sơ sẩy.
May thay, tuy lúc này hắn lâm vào trạng thái yếu ớt nhưng đổi lại được hơn một nghìn cường giả cảnh giới Vũ Tiên, đã thế ai cũng là tinh anh nữa chứ.
Nếu như đặt vào trong các thế lực lớn, những người này sẽ là đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm.
Dù gì họ cũng từng là trưởng lao và đệ tử thiên tai của nui Huyền Không.
Sự thật chứng minh sự chuẩn bị của Mục Vỹ là đúng đắn.
Hắn cũng không ngờ người của núi Huyền Không đến nhanh như vậy.
Xem ra bọn người này cũng chuẩn bị từ sớm rồi.
Mà e là dù bọn chúng có đề phòng đến đâu cũng không ngờ Mục Vỹ có khả năng làm được điều phi thường như hôm nay.
Đã vậy thì cho ngọn lửa chiến tranh cháy dữ dội lên thôi.
Ở phía trước, võ giả của đảo Huyết Sát và các đảo khác lao vào đánh nhau với đội quân nhà họ Chu.
Ba mươi sáu đảo có mấy chục nghìn võ giả, trong khi nhà họ Chu chỉ cử mấy nghìn người đến đây. Tuy nhiên, toàn quân nhà họ Chu đều là tinh anh trong tinh anh, sức chiến đấu khi bùng nổ rất đáng sợ.
Chẳng qua là giờ đây, ba mươi sáu đảo đã hạ quyết tâm vực dậy với mong muốn giải phóng mình khỏi kiếp bị đày đọa, thế nên dù có bị bao vây, chết cũng muốn kéo theo một cái đệm lưng.
Mà mấy trăm người hắn cứu ra từ di chỉ Cổ Long lại càng sục sôi nỗi căm thù muốn hạ bệ chốn cũ của mình - núi Huyền Không.
Bị núi Huyền Không đem ra làm chuột bạch, sự oán hận của họ đối với chúng không hề ít hơn Mục Vỹ. Giờ đây, thấy người của núi Huyền Không, không cần Mục Vỹ ra lệnh họ đã xông lên chiến đấu.
Trong cuộc giao chiến này, bat cứ nơi đau đều là một chiến trường quyết liệt, không ai phục ai, đều muốn giết lẫn nhau.
Gây chú ý nhất không gì khác ngoài cuộc chạm trán của Diệp Thu và Huyền Âm Đức.
Có thể nói, đây là hai người mạnh nhất trong số những người ở nơi này.
Mỗi một động tác giơ tay, nhấc chân thôi cũng có bản lĩnh làm chấn động cả trời đất.
Tiếp đó chính là trận chiến của Huyền Vô Tâm và Trương Thắng Vỹ.
Hai người vốn là thiên tài cùng thời. Trong đó, Huyền Vô Tâm thì rõ ràng là thiên tài được sinh ra và lớn lên tại núi Huyền Không, còn Trương Thắng Vỹ thì vào núi Huyền Không làm đệ tử nhưng coi chúng như người nhà.
Hiện giờ, chính tay ngôi nhà ấy tiễn y xuống địa ngục, hôm nay còn muốn giết y, đương nhiên Trương Thắng Vỹ sẽ không bó tay chịu trói, chìa cổ ra cho người ta chặt.
Kế đen la hai trưởng lao nhà họ Chu là Chu Van Văn và Chu Vô Nang. Bản lĩnh của họ cũng không thấp, nhưng trước đây cả Chu Vô Năng lẫn Chu Vân Văn đều ủng hộ Chu Á Huy.
Mấy thập niên trôi qua, cảnh còn người mất, tất cả đều không còn như xưa.
Hai người đã trở thành kẻ thù của nhau.
Nhưng Chu Bằng lại là kẻ thảm nhất không ai bằng.
Gã hoàn toàn không phải đối thủ của Chu Á Huy lúc này.
Chu Bằng không tài nào tưởng tượng nổi làm cách nào Chu Á Huy có thể mạnh đến vậy trong khi bị nhốt mấy chục năm?
Chỉ có bản thân Chu Á Huy mới hiểu rằng, trong thời gian bị nhốt dài đằng đẫng ấy, chính nỗi thù hận và khát khao trở lại nhà họ Chu đã chống đỡ mình.
Đến hôm nay, y mới nhận ra khát khao trở lại gia tộc đã tan thành mây khói, nhà họ Chu không còn công nhận mình là thiếu trưởng tộc nữa. Hết thảy đều hóa thành căm hận.
Quan trọng hơn là Mục Vỹ đã ký kết Sinh Tử Ám Ấn với y, điều này đã giúp Chu Á Huy tăng tiến tu vi đáng kể.
Nếu không chắc hôm nay đối đầu với Chu Bằng, y sẽ đi đời nhà ma quá.
Chiến tranh vẫn tiếp tục, tiếng đánh nhau dần trở nên dữ dội.
Nhưng dần dần, đại quân của nhà họ Chu và đệ tử núi Huyền Không đã rơi vào thế hạ phong.
Huyền Âm Đức và Huyền Vô Tâm hoàn toàn không lường trước được chuyện trong di chỉ Cổ Long còn có hơn một nghìn người chưa chết, đã thế còn được loại trừ huyết độc, khôi phục thực lực, thoát ra ngoài di chỉ Cổ Long.
Họ bị Mục Vỹ chơi một vố rõ đau.
Hai người chỉ mang mấy trăm người đến đây, những người đó thì làm gì bằng được các đệ tử thiên tài thuộc nui Huyền Không vào mười năm thậm chí một trăm năm trước.
"Khốn nạn!"
Huyền Âm Đức bị Diệp Thu kìm kẹp chẳng làm gì được nên cũng không thể giúp đỡ những người khác.
"Mục Vỹ, ta thừa nhận hôm nay đã bị ngươi cho một cú lừa ngoạn mục. Khi khác ta sẽ giết ngươi!"
"Ông không xứng giết sư phụ ta!"
Diệp Thu lạnh lùng đáp trả, làn sương đen quanh thân y đáng sợ đến mức làm ai cũng lạnh người.
Người này mạnh nhất trong số những kẻ thuộc phe của Mục Vỹ, không rõ lai lịch, thủ đoạn kỳ lạ, thực lực thì sâu không lường được.
Diệp Thu có chiến tích một mình đánh bại Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên, khiến họ bỏ chạy tán loạn. Huyền Âm Đức tự nhận mình thua kém hai người đó.
Nhưng ông ta muốn chạy thì đừng hòng Diệp Thu ngăn được!
"Mặc kệ, rút lui thôi, chuyện ngày mai để ngày mai tính!"
Huyền Âm Đức nói xong bèn muốn rút lui.
Nhưng sao Diệp Thu có thể cho ông ta cơ hội chạy trốn?
"Xin lỗi, sư phụ đã nói muốn mạng ông!"
Huyền Âm Đức cho rằng mình mà bỏ chạy thì không ai có thể ngăn được, nhưng hiển nhiên Diệp Thu sẽ là người dập tắt ảo tưởng đó.
Y vung tay, khí đen ngùn ngụt bao lấy cơ thể Huyền Âm Đức.
Quỷ khí dày đặc xen lẫn tiếng vạn quỷ gào thét. Sắc trời biến đổi. Bị sương mù đen xúm lấy, mặt mày Huyền Âm Đức tái mét, muốn kêu lên nhưng không thể nói ra câu nào.
Thấy cảnh này, Huyền Vô Tâm nào còn dám ở lại, bỏ qua Trương Thắng Vỹ mà bỏ trốn.
"Chạy "Chạy nhanh đấy!"
Thấy Huyền Vô Tâm bỏ chạy, Trương Thắng Vỹ mỉm cười, ánh mắt lại đằng đằng sát khí.
Hai người ở cùng cảnh giới, hơi khó khăn để giết Huyền Vô Tâm nên y không đuổi theo.