Nhưng từ nay đến giờ, Mục Vỹ vẫn ngồi nhắm hờ mắt trên ghế bành như thể những gì diễn ra xung quanh đều không liên quan gì đến mình.
Song, Chu Á Huy lại biết Mục Vỹ đã làm nên việc phi thường, đó là trở lại di chỉ Cổ Long và đưa nhị gia gia ra ngoài trong mười mấy ngày vắng bóng.
Y hiểu ý của Mục Vỹ. Thứ gì thuộc về mình thì phải tự lấy bằng chính sức mình, Mục Vỹ đã giúp y nhiều nhất có thể rồi.
Trước khi trở về, Mục Vỹ cũng nhắc nhở Chu Á Huy rằng y đã mất tích mấy chục năm nên không còn là thiếu trưởng tộc lừng lẫy của nhà họ Chu nữa. Điều mà y sắp đối mặt rất có thể là sự trả thù ác độc của những kẻ họ Chu đắc thế.
Vì sự trở lại của y sẽ khiến một nhóm người rơi xuống vực!
Chắc chắn một số người trong nhà họ Chu muốn giết y càng nhanh càng tốt.
Mà đó còn chẳng phải là số ít.
Chu Á Huy nhìn Mục Vỹ đang ngồi bên bàn, biết hắn không sai. Nhà họ Chu bây giờ không công nhận y là thiếu trưởng tộc nữa!
Nhưng người ta không công nhận là việc của người ta, Chu Á Huy muốn đấu tranh, giành lại chức vị này.
"Chu Vân Văn, ông vẫn chưa chết ư?"
"Sao mong ta chết quá thế tam trưởng lão!"
Chu Vân Văn nhìn hàng nghìn thành viên trong nhà họ Chu đứng sau Chu Vô Năng, khịt mũi khinh thường: "Mở to con mắt chó của các ngươi ra mà nhìn cho kỹ, ta là ai? Có thấy người đang đứng trước mặt các ngươi là ai không?"
"Chu Á Huy là người có thiên phú và thực lực mạnh nhất nhà họ Chu, cũng là thiếu trưởng tộc của gia tộc. Ta là nhị trưởng lão nhà họ Chu, các ngươi muốn làm gì bọn ta?"
Chu Vo Nang va Chu Bang deu ngac nhien truoc su xuat hien cua Chu Van Văn.
Việc Chu Á Huy không chết đa làm họ bất ngo lắm rồi.
Không ngờ bây giờ lại nhảy ra thêm một Chu Vân Văn nữa.
Loạn thật rồi!
"Ăn nói bậy bạ!"
Chu Vô Năng bỗng sừng sộ: "Chu Vân Văn và Chu Á Huy đã chết từ lâu rồi, các ngươi đừng có bày trò mê hoặc người khác nữa. Mục Vỹ, người đúng là bụng dạ khôn lường, dám kiếm hai thế thân về đây hòng khiến nhà họ Chu dừng tay. Đúng là đồ vô sỉ!"
Lúc này, Mục Vỹ mới chậm rãi mở mắt nhìn những người xung quanh.
"Má nó!"
Chẳng hiểu sao câu đầu tiên của Mục Vỹ lại là một câu chửi.
"Ông nhìn cho kỹ đó là ai đi đã? Còn nữa, nhà họ Chu các ông lục đục nội bộ thì có liên quan gì tới ta đâu, thu nhac đen ta một cau nữa xem?"
Nét mặt Mục Vỹ vẫn hơi tái nhợt nhưng dễ thấy đã khá hơn vừa rồi.
Một câu má nó giội cho Chu Vô Năng một gáo nước lạnh.
Thử nhắc đến hắn một câu nữa xem?
Nhìn Diệp Thu bên cạnh Mục Vỹ, Chu Vô Năng không dám chửi nữa!
Chu Vân Văn cộng thêm Chu Á Huy là đã làm ông ta nhức đầu lắm rồi.
Nếu Diệp Thu đứng cạnh Mục Vỹ cũng nhập cuộc thì ông ta thật sự không biết nên làm sao!
"Chết tiệt, biết vậy đã bảo lão tứ, lão ngũ tới rồi, rắc rối quá!"
Chu Vô Năng hậm hực thấp giọng gầm lên.
"Không sao, tam trưởng lão không cần tức giận thế đâu!"
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên. Trên trời bị xé ra một không gian, một bóng dáng bước ra.
Mục Vỹ không xa lạ gì người này.
Huyền Âm Đức!
Mục Vỹ bần thần nhìn người nọ.
Núi Huyền Không đã cử người đến rồi.
Tiếng xé gió vút vút vút vang lên, mấy bóng hình đẳng xa nhanh chóng bay tới.
Người cầm đầu cũng có quen biết với Mục Vỹ
Huyền Vô Tâm!
Vừa thấy người của núi Huyền Không đến, Mục Vỹ đã tỉnh ngộ.
Chu Á Huy và Chu Vân Văn mất tích, núi Huyền Không tuyệt đối không cho phép hai người sống sót, nếu không thì kế hoạch Huyết Thi sẽ bị đưa ra ngoài ánh sáng. Đây chắc chắn sẽ là một cú đả kích to lớn cho núi Huyền Không.
Thế nên Huyền Âm Đức tới đây nhất định là để giết người diệt khẩu!
Chu Vân Văn và Chu Á Huy đều phải chết, mà Chu Vô Năng và Chu Bằng cũng có cùng mục đích như họ. Hai bên bắt tay nhau cùng có lợi.
Chu Vô Năng và Chu Bằng muốn diệt trừ hậu họa, Huyền Âm Đức và Huyền Vô Tâm thì muốn bóp chết rắc rối từ trong trứng nước cho núi Huyền Không.
"Đúng là hay thật!"
Mục Vỹ tựa vào ghế gỗ quan sát tình hình, khóe miệng lại nhếch lên
Đó là một nụ cười đầy đắc ý.
"Huyền Âm Đức, lâu rồi không gặp!"
Chu Vân Văn nhìn Huyền Âm Đức với vẻ hơi bực mình.
Kẻ thù gặp nhau, ai cũng muốn băm vằm đối phương. Trong lòng Chu Vân Văn lúc này tràn trề phẫn nộ.
Năm đó bị núi Huyền Không chơi một vố rõ đau, hôm nay được thấy mặt trời lần nữa, sao mà ông ta nuốt trôi cục tức này được chứ.
Hơn nữa, phản ứng của Chu Vô Năng và mấy người trong nhà họ Chu mới là điều làm ông ta khó chịu hơn cả.
Vừa hận vừa căm tức!
"Chu Vân Văn, xem ra không ai đứng về phía ông cả!", Chu Vô Năng cười sặc sụa.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!