Uỳnh, hai người họ đánh đấm với vô vàn thủ đoạn.
Nhưng một lát sau, Chu Bằng phát hiện mình có làm gì thì Chu Á Huy cũng bám riết lấy gã, khiến gã không thể sử dụng hết sức mạnh được.
“Hừ! Chu Bằng, ta sẽ cho ngươi biết Chu Á Huy ta vẫn là Chu Á Huy nổi danh của ngày xưa, còn ngươi đừng mơ có thể cướp được vị trí thiếu trưởng tộc của ta!'
Chu Á Huy toả ra một luồng khí tức dũng mãnh, Chu Bằng cũng phải thấy khiếp sợ.
"Hỗn Nguyên Diệt Thiên Thủ!"
Chu Á Huy hét lên một tiếng, đan chéo tay rồi đập ra.
Chu Bằng không dám sơ suất, cũng bắt chéo tay lại rồi tung một ký Hỗn Nguyên Diệt Thiên Thủ ra.
Hàng loạt tiếng động thi nhau vang lên, Chu Bằng lúc này có vẻ mặt rất dữ tợn.
Sau hai chưởng đó, gã đã cảm thấy cùng cực và lực bất tòng tâm.
Chu Bằng hét lớn lên rồi hung hăng nói: "Ta không thể thua ngươi được, ta đã phải vất vả suốt mấy chục năm vì nhà họ Chu, mà lại không bằng một kẻ đã chết như ngươi ư?"
“Rất xin lỗi, nhưng sự thật là vậy đấy!"
Chu Á Huy tiến lên một bước tới gần Chu Bằng rồi trầm giọng nói: "Ngươi tưởng bước vao cảnh gioi Bat Tử Chi Than rồi thì se là đoi thủ của ta u? Đồ ngu dốt, đúng là nực cười!"
Dứt lời, Chu Á Huy đã vung tay ra.
Sau khi trúng một chưởng đó, Chu Bằng chỉ thấy sức lực toàn thân mình đã bị rút cạn, gã không thể mở miệng nói gì được nữa.
"Tam gia gia, cứu con với!"
Vào lúc sống còn, Chu Bằng đã gào lên với gương mặt tái nhợt.
“Dừng tay!"
Ngay sau đó có một tiếng quát vang lên, không gian như chỉ còn lại âm thanh
ấy.
Bụp, một bóng người bất ngờ xuất hiện trước mặt Chu Á Huy rồi tung một chưởng ra, Chu Á Huy hự một tiếng lập tức lùi lại.
Chu Bang đa may mắn thoat nạn.
"Chu Vô Năng!”
Trông thấy người đàn ông có mái tóc hoa râm, dáng người to béo với nụ cười bỡn cợt trên gương mặt bóng dầu xuất hiện, Chu Á Huy lên tiếng.
"Chu Vô Năng? Tam trưởng lão của nhà họ Chu!"
Lập tức có người trong đám đông lên tiếng.
Ngoài trưởng tộc ra thì còn có năm vị trưởng lão có địa vị cao trong nhà họ Chu, đó là đại trưởng lão Chu Mậu, người đó địa vị tối cao, mỗi lời nói và hành động đều là biểu tượng cho gia tộc họ.
Nhị trưởng lão Chu Vân Văn cũng đã biến mất từ mấy chục năm trước.
Tam trưởng lão chính là ông già to béo Chu Vô Năng này.
Tứ trưởng lao là Chu Chính Ân, ngũ trưởng lão là Chu Trí Viễn.
Năm người trên có địa vị cao và là người nói sao làm vậy trong gia tộc.
Mà người vừa xuất hiện này rõ ràng là Chu Vô Năng - tam trưởng lão của nhà họ Chu!
"Tam gia gia!"
Chu Á Huy lập tức ngẩn người khi trông thấy Chu Vô Năng.
"Tam gia gia, con là Chu Á Huy, người không nhận ra con sao?"
Chu Á Huy tỏ vẻ mừng ro khi nhìn ông lão ở phía trước.
Truyện full không bị ẩn mất một phần chỉ có tại mê truyện hot hoặc truyen.azz vì các bên khác là ăn cắp. Vào google gõ Truyện Azz hoặc Mê truyệnhót nhé các bạn.
Khi y còn là thiếu trưởng tộc của nhà họ Chu, Chu Vô Năng có thể nói là người ủng hộ và yêu quý y nhất, so với nhị gia gia thì ông ta còn ra sức dìu dắt và che chở cho y hơn.
“Ngươi?"
Chu Vô Năng nhìn Chu Á Huy rồi hừ nói: "Ngươi là ai? Vừa mạo danh con cháu nhà họ Chu ta, vừa định giết thiếu trưởng tộc của gia tộc ta, ta thấy ngươi chán sống rồi đấy".
Mạo danh? Chán sống?
Chu Á Huy bật cười ha hả.
Đến giờ thì y hiểu rõ mọi chuyện rồi.
Chu Vô Năng đã đi theo Chu Bằng và trở thành tay sai cho gã rồi.
"Ha ha, hay, hay lắm!"
Chu Á Huy cười lớn nói: “Không ngờ thiên tài nổi danh một thời là Chu Á Huy ta mới biến mất có mấy chục năm mà đến người trong gia tộc mình cũng không nhận ra nữa, hay lắm!"
"Chu Vô Năng, ta hỏi ông, giờ Chu Bằng là thiếu trưởng tộc của nhà họ Chu
"Đương nhiên!"
Chu Vô Năng cười ngạo mạn nói: "Theo đề nghị của bốn vị trưởng lão, trưởng tộc đã lập Chu Bằng làm thiếu trưởng tộc rồi. Kể cả ngươi có là Chu Á Huy thật thì một khi dám ra tay với thiếu trưởng tộc cũng sẽ phải chết".
Chu Vô Nang không he định thua nhan than phan thật sự của Chu Á Huy.
“Chu Bằng là thiếu trưởng tộc, còn ngươi cùng lắm là thiếu trưởng tộc cũ thôi, nhiều năm đã trôi qua, nhà họ Chu bây giờ còn là của ngươi nữa chắc?"
Trong mắt Chu Vô Năng đầy vẻ cười cợt lạnh lùng.
Ông ta từng ủng hộ Chu Á Huy là vì y có thiên bẩm xuất sắc không ai bì kịp.
Còn bây giờ, Chu Bằng đa đứng đầu trong nhà họ Chu, trưởng tộc Chu Thiên Chính mà rút lui thì Chu Bằng sẽ là trưởng tộc mới ngay.
Khi ấy, ông ta sẽ có được rất nhiều lợi ích.
Nên giờ việc gì ông ta phải nâng đỡ cho Chu Á Huy luôn kiêu ngạo này nữa!
"Giỏi, giỏi lắm!"
Chu Á Huy cười lạnh nói: "Xem ra nhà họ Chu đã vứt bỏ ta thật rồi, đã vậy thì Chu Bằng à, ngươi càng phải chết!"
"Chết ư? Ngươi nên nghĩ cách sống sót qua ngày hôm nay đi thì hơn đấy!", Chu Bằng cười lạnh nói: "Tam gia gia, hãy giết hắn cho con, con phải phanh thây hắn, kiếp này con không muốn nhìn thấy hắn nữa!"
"Được!"
Chu Vô Năng mỉm cười rồi giơ tay tấn công Chu Á Huy!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!