Bất kể đối mặt với ai, Diệp Thu luôn có vẻ mặt lạnh lùng.
Nhưng khi nhìn thấy Mục Vỹ, trong mắt y lại có sự tôn sùng, tự trách, hổ thẹn, quyết tâm, dường như mọi cung bậc cảm xúc đều xuất hiện.
Rốt cuộc Diệp Thu và Mục Vỹ đã hình thành mối quan hệ thầy trò trong tình huống nào?
Tần Mộng Dao biết có vẻ như Mục Vỹ thu nhận đồ đệ một cách qua loa, nhưng thật ra hắn lại có yêu cầu rất nghiêm khắc. Ngày xưa khi ở thành Bắc Vân, hắn cũng chỉ nhận có ba đồ đệ là Tề Minh, Mặc Dương và Diệu Tiên Ngữ.
Bây giờ đột nhiên lại xuất hiện một Diệp Thu, điều này khiến cô ấy thấy rất nghi hoặc.
“Mục Vỹ, Diệp Thu, ha ha, thú vị thật. Hàng vạn năm trước, nghe đồn Mục tôn giả là Mục Vỹ và Huyết Tôn đã thu nhận một đồ đệ tên là Diệp Thu. Vì người đồ đệ này mà cả hai vị sư phụ đã tấn công núi Huyền Không, không ngờ nhiều năm về sau vẫn còn Mục Vỹ và Diệp Thu, chỉ thiếu mỗi Huyết Tôn thôi!"
“Bớt lời đi, ta là Huyết tôn giả thế hệ mới đây!"
Huyết Nhất nhảy ra rồi cười nói.
Bầu không khí căng thẳng của mọi người lập tức dịu bớt, tiếng cười đã vang
lên
Nhưng không biết trong những tiếng cười ấy có ai đang thầm thấy khó hiểu.
Mọi chuyện chỉ là trùng hợp thôi sao?
Thời gian cứ thế trôi qua, còn đảo Huyết Sát và Linh Sư cũng đã tràn ngập khói lửa của chiến tranh.
Lấy hai đảo lớn đó làm trung tâm, các đảo khác dồn toàn lực chuẩn bị kháng chiến.
Lựa chọn bị người ta giẫm đạp lên như một con chó, hay vùng dậy khởi nghĩa để giành lại tự do, ai cũng đã có quyết định của riêng mình.
Sau một khoảng thời gian chờ đợi, cuối cùng thì quân của nhà họ Chu và ba đảo lớn cũng đã tới.
Nhưng lần này, không ai hay biết đối thủ sẽ tấn công đảo Linh Sư hay đảo Huyết Sát, vì thế tất cả đều phải giữ cảnh giác cao.
Nhung trước khi kẻ địch that sự đến, bọn họ mới phát hiện sự phòng bị của mình đã hỗn loạn.
Quân của nhà họ Chu và ba đảo lớn đã chia làm hai ngả để xâm chiếm cả đảo Linh Sư và đảo Huyết Sát.
Nhà họ Chu xuất quân đánh chiếm đảo Huyết Sát, còn ba đảo lớn thì tấn công đảo Linh Sư.
Bọn họ đa chia nhau ra để tan cong hai hòn đao này.
Nhất thời cục diện đã bị rối loạn.
Không ai ngờ là nhà họ Chu và ba đảo lớn lại tự tin đến vậy, họ vốn hợp nhất sau đó lựa chọn từng nơi để tấn công, nhưng cuối cùng lại thành ra thế này.
Thuyền chiến lướt trên biển, phát ra những tiếng động lớn phá tan sự yên tĩnh của đảo Huyết Sát.
Thấy những chiếc thuyền chiến đang tiến tới, Huyết Vô Tình lập tức hạ lệnh phát tín hiệu để các đảo xung quanh mau tới chi viện.
"Không ngờ nhà họ Chu và ba đảo lớn lại chia nhau ra, xem ra lần này bọn họ đã chuẩn bị kỹ càng rồi!"
Trông thấy cờ hiệu trên thuyền chiến của nhà họ Chu, Huyết Vô Tình lạnh giọng nói.
Song so với đảo Huyết Sát, không biết phía đảo Linh Sư có cầm cự được trước sự tấn công của ba đảo lớn hay không.
Truyện full không bị ẩn mất một phần chỉ có tại mê truyện hot hoặc truyen.azz vì các bên khác là ăn cắp. Vào google gõ Truyện Azz hoặc Mê truyệnhót nhé các bạn.
Dù Linh Minh đã quay lại chèo chống đao Huyết Sát, nhưng dẫu sao Luân Hồi Mệnh, La Bá Thiên và Quỷ Ai cũng là thủ lĩnh của ba đảo lớn nên không thể coi thường được
"Chuẩn bị nghênh địch!"
Việc đã tới nước này, có muốn quay đầu cũng không được nữa rồi!
Nếu vậy thì chỉ có thể chiến thôi!
Nhưng Mục Vỹ đã đi mười mấy ngày rồi vẫn chưa về, hắn đi tìm quân cứu viện?
Hay đã gặp nguy hiểm gì rồi?
“Đừng nghĩ nhiều nữa, nghênh chiến đi!”
Chu Á Huy bước lên, nhìn các con thuyền chiến của nhà họ Chu, trong mắt y chứa đầy vẻ kích động. Đó là thuyền chiến của nhà họ Chu y, sau mấy chục năm, Chu Á Huy y đã quay về rồi!
"Người của đảo Huyết Sát nghe đây, các ngươi đang phải đối mặt với nhà họ Chu, ta khuyên các ngươi tốt nhất không nên kháng cự, nếu không chỉ có con đường chết thôi!”
Một giọng nói vang lên từ con thuyền chiến, ngay sau đó chiếc thuyền đã tới gần, các bóng người nhanh chóng đáp xuống rồi tiến dần tới bãi biển.
Hai người đi đầu tự tin cất bước, đội ngũ chỉnh tề thế này rõ ràng đã có sự chuẩn bị từ trước, mặt ai nấy đều có vẻ coi thường.
"Huyết Vô Tình là ai?"
Chu Bằng bước ra rồi nhìn đám người ở phía đối diện, bỡn cợt hỏi.
"Chu Bằng, tốt xấu gì ngươi cũng là thiên tài của bảng Thiên Mệnh, sao lại không biết ta thế?"
Huyết Vô Tình tiến lên nhìn Chu Bằng rồi nói.
"Ngươi là cái thá gì mà ta phải biết ngươi? Đảo chủ của một đảo con cỏn mà tưởng mình giỏi lắm à!", Chu Bằng cười nhạo rồi lắc đầu nói: "Có nhiều con châu chấu cứ tưởng mình lợi hại lắm nên cứ nhảy tới nhảy lui trước mặt người khác, nhưng không biết rằng người ta chỉ đập hay giẫm một cái là mình chết toi ngay".
“Đại ca, huynh nói vậy không đúng!"
Chu Tiếu tiến lên cười nói: "Châu chấu không biết mình có thể nhảy cao đến đâu, nhưng có nhiều tên hề tưởng mình tập trung được đông võ giả là đã trở thành nhân tài nổi tiếng lẫy lừng! Đó mới gọi là ngu xuẩn!"
Hai huynh đệ họ không cút kiêng nể, cười cợt trước mặt mọi người.
"Đúng thế thật! Có một số người giống hệt con châu chấu, nhảy qua nhảy lại thể hiện sự oai phong của mình!"
Đúng lúc này có một người xuất hiện, sau đó nhìn hay huynh đệ Chu Bằng rồi kiêu ngạo nói.
"Ngươi chán sống rồi hả!"
Nghe thấy vậy, hai huynh đệ kia đương nhiên đã nổi giận ngất trời.
“Dựa vào hai tên con vợ lẽ như hai ngươi mà cùng đòi nói ra câu ấy ư?"