"Cha, độc của người được giải rồi ư? Nhưng ... bằng cách nào?", Linh Động Thiên nhìn Linh Minh với vẻ khó tin.
"Giải rồi, chẳng bị gì nữa đâu!"
Mục Vỹ bĩu môi, đứng một bên xen miệng vào: "Đã nói là lát nữa đừng có làm cái mặt kiểu ôi thần linh ơi, không thể tin được đấy rồi mà. Nhìn ông kìa!"
Linh Động Thiên mất hết mặt mũi, chỉ biết cười trừ: "Xin lỗi Mục tiểu huynh đệ nhé!
"Không sao, cũng do ông lo cho cha mình thôi, ta không nhỏ nhen vậy đâu. Giờ thì chúng ta đi thôi lao đảo chủ!"
"Được!"
Đi? Đi đâu?
Linh Động Thiên ngớ người.
"Động Thiên, con sắp xếp công việc trên đảo Linh Sư đâu vào đấy đi, chuẩn bị chiến tranh rồi, ta sẽ đi đảo Huyết Sát với Mục Vỹ để đàm phán hợp tác!"
"Vâng!"
Linh Động Thiên chắp tay đáp ngay.
Nhìn theo bóng lưng những người rời đi, Linh Động Thiên sục sôi ý chí chiến đấu
Phụ thân ông ta chính là trụ cột vững chắc nhất.
Chỉ cần cha mạnh khỏe, đảo Linh Sư vẫn còn tồn tại!
"Luân Hồi Mệnh, lần này ta nhất định sẽ khiến ngươi thất thểu bỏ chạy!"
Rồi Linh Động Thiên cau mày nhớ lại hình ảnh mình vừa thấy.
Cậu thanh niên đi bên cạnh Mục Vỹ lúc nãy trông rất quen nhưng ông ta không nhớ mình từng gặp ở đâu.
Cùng lúc đó, bầu không khí tại đảo Huyết Sát cũng cực kỳ khẩn trương. Mấy chục vị đảo chủ liên minh với Huyết Vô Tình đang mở cuộc họp thảo luận cách đối phó đảo Thiên Luân và nhà họ Chu.
Khác với cảnh tượng bên thăm dò, bên đối đáp tại đảo Linh Sư, ở đảo Huyết Sát là tất cả mọi người đều đồng tâm hiệp lực.
Bởi họ đều có địa vị thấp, là đối tượng bị đảo Thiên Luân chèn ép. Bây giờ bỗng được Thiên Bảo Các ủng hộ thì đương nhiên cũng quyết định liều chết đánh một trận rồi.
Bọn họ thà sống trong vinh quang còn hơn làm chó cho người ta, vâng vâng dạ dạ với người ta ngày này qua ngày khác.
Cơ hội đổi đời đã ở trước mặt, họ nhất định phải quý trọng nó.
"Huyết đảo chủ, vậy thì cứ theo sắp xếp!"
"Ừm!"
Qua mấy tháng, tu vi của Huyết Vô Tình đã tinh tiến đáng kể, lúc này đã đến cảnh giới Nguyên Anh - Vũ Tiên tầng bảy.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến tu vi của mình là trong lòng y lại lo lắng cho Mục Vỹ.
Không biết Mục Vỹ sao rồi!
Cùng lúc đó, mấy bóng người thình lình hiện ra trên bầu trời đảo Huyết Sát.
Đi đầu là Mục Vỹ.
Lần thứ hai đen đao Huyết Sát, hướng mắt về phía hai pho tượng, Mục Vỹ trịnh trọng lạy một cái với Huyết Kiêu.
"Không ngờ Mục tiểu huynh đệ tôn kính Huyết tôn giả thật", Linh Minh cười ha
ha.
"Thật vậy!"
Mỗi lần trở lại đảo Huyết Sát, tâm trạng Mục Vỹ bao giờ cũng hơi suy sụp.
'Nhưng nhiều người sùng bái Vỹ tôn giả hơn là Huyết tôn giả. Vì Huyết tôn giả sống ung dung tự tại, còn Vỹ tôn giả là một cường giả duy nhất được người người bái phục suốt vạn năm qua!"
Đối với võ giả, thực lực cao cường và thái độ, cách xử sự phóng khoáng mới là điều có sức hút hơn cả!
Nhưng Tần Mộng Dao lại sững sờ khi nhìn vào một bóng người.
Chẳng hiểu tại sao người cô lại run lên lúc nhìn thấy hai pho tượng.
Một cảm giác kì lạ dấy lên trong lòng.
Dường như hai pho tượng này có liên quan gì với cô và Mục Vỹ!
Vù ...
Sau một tiếng xé gió, một người đột ngột xuất hiện.
Áp lực dữ dội làm khí thế toàn thân Linh Minh đông cứng, lão ta suýt thì không kiểm soát được nhịp thở, phun một ngụm máu ra.
Người này mạnh quá!
Nhưng người này lại cất lên một câu làm Linh Minh trợn mắt há hốc mồm.
"Sư phụ!"
Sư phụ? Y đang gọi ai thế?
"Ờ, Diệp Thu. Mấy tháng qua đảo Huyết Sát có gặp chuyện gì không?"
Mục Vỹ khẽ mỉm cười, hỏi.
Trời đất ơi!
Người này gọi Mục Vỹ là sư phụ ư?
Một cường giả cảnh giới cao thế này, thậm chí còn cao hơn mình một bậc mà bằng lòng bái Mục Vỹ làm thầy?
Tần Mộng Dao, Chu Tử Kiện và Chu Á Huy đi cùng cũng sửng sốt.
Sư phụ?
Ngay cả Tần Mộng Dao cũng ngẩn người.
Diệp Thu?
Cô biết Mục Vỹ có rất nhiều đồ đệ nhưng như bọn Tê Minh, Mặc Dương thì đều ở Trung Châu Đại Lục cả rồi, không đến tiểu thế giới Tam Thiên, nhưng còn Diệp Thu này thì cô chưa nghe nói đến bao giờ.
Lẽ nào Mục Vỹ lại thu đồ đệ nữa?