Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Câu nói này của Mục Vỹ đã khiến Linh Động Thiên ngẩn người.

Mục Vỹ này thẳng thắn quá đấy!

"Ngươi có cách ư?"

Linh Động Thiên cười khổ nói: "Mục Vỹ, ta biết ngươi có thể luyện chế được thánh đan hạ phẩm có mười đạo đan văn, nhưng ngươi phải hiểu là mỗi một loại đan dược trong bốn cấp của thánh đan đều có thứ hạng khác nhau, hơn nữa sao ngươi lại đoán ra chất độc của cha ta!"

"Trên đời này, không có chất độc nào mà ta không giải được!"

Mục Vỹ tự tin nói: "Nếu có thì đó là chất độc không thể giải được! Nhưng chỉ cần là chất độc có cách giải thì ta đều làm được!"

Mục Vỹ có thể tự tin như vậy không phải vì hắn ngạo mạn, hơn nữa nếu hắn không thể hiện bản thân thế này thì chắc Linh Động Thiên sẽ khó mà tin tưởng hắn.

Còn hắn chỉ cần Linh Động Thiên nghĩ mình rất khí phách, đồng thời kích thích được khát vọng phản kháng của ông ta thôi.

"Ngươi kiêu căng quá đấy!"

Thấy vẻ đầy thản nhiên của Mục Vỹ, Linh Động Thiên cười nói: "Thế ngươi có biết nếu ngươi không chữa khỏi cho phụ thân ta, thậm chí còn khiến bệnh của người nặng hơn thì sẽ bị phạt thế nào không?"

“Mạng đổi mạng, được chưa?"

Mục Vỹ cười lớn nói: “Ta đã nói rồi, chất độc nào ta cũng có thể giải được, chỉ cần ông tìm đủ dược liệu mà ta kê đơn thì ta sẽ giải độc được ngay!"

“Thôi, ta biết ông không thể tự quyết định chuyện này. Vì thế hãy để ta nói chuyện với phụ thân ông, dẫn ta đi gặp ông ấy đi!"

Mục Vỹ nói thẳng.

"Ngươi tưởng muốn đi là đi à?"

Linh Động Thiên tỏ rõ vẻ tức giận rồi hừ nói: "Mục Vỹ, ngươi đừng có làm càn, đây là đảo Linh Sư của ta, chứ không phải đảo Huyết Sát đâu!"

Cộp cộp!

Linh Động Thiên vừa nói dứt câu, đã có nhiều người bay từ trong góc khuất

ra.

Đã có người mai phục ở hai bên từ trước.

"Ông không tin ta cũng được, nhưng phụ thân ông thì không còn nhiều thời gian nữa đâu. Nếu ông nghĩ mình có thể tự lo liệu mọi công việc cho đảo thì ta sẽ không chữa cho phụ thân ông nữa, nhưng ông hãy suy nghĩ cho kỹ về tương lai của đảo Linh Sư!"

Mục Vỹ hừ nói: "Hơn nữa, ta có muốn chữa cho phụ thân ông hay không là quyền của ta, ít ra ông cũng nên để ta gặp ông ấy rồi hãy tiễn khách chứ".

"Dựa vào đâu mà ta có thể tin ngươi được?"

"Dựa vào việc đảo Linh Sư của ông sắp bị nhà họ Chu và đảo Thiên Luân tấn công, còn Linh Động Thiên ông thì không đủ khả năng để đối mặt với những chuyện đó".

Mục Vỹ nói một cách không hề nể nang, tuy khó nghe nhưng đều là những lời chân thực.

Linh Động Thiên đứng ngẩn ra tại chỗ, sau đó xua tay ra hiệu cho mọi người rút lui.

"Hi vọng không phải ngươi đang ba hoa!"

Linh Động Thiên xoay người rồi dẫn nhóm Mục Vỹ đi ra phía sau.

"Luôn thế này đi có phải là nhanh không? Cứ làu bà làu bàu mãi!", Mục Vỹ lẩm bẩm rồi đi ngay theo.

Hắn thật sự không muốn phí lời để nói chuyện với Linh Động Thiên.

Hắn đã tìm hiểu về lai lịch của bảy mươi hai hải đảo khi đi theo Bảo Linh Nhi.

Khi ấy, Bảo Linh Nhi rất coi trọng đảo Linh Sư.

Vì thế, hắn cũng không những hiểu biết nhất định về hòn đảo này.

Phụ thân của Linh Động Thiên đã bị nhóm ba đảo lớn đảo Thiên Luân chung tay hãm hại, vì thế đã bị thương nặng, nhiều năm qua ngày càng sa sút và yếu dần.

Mục Vỹ biết đao Linh Su không muốn đi theo Thiên Bảo Các vì nơi này chuyên kinh doanh buôn bán, nhưng sau này khi đảo Thiên Luân vùng lên thì chắc chắn họ sẽ đối phó với nơi này.

Vì thế, so với việc ngửa cổ chờ chết thì chi bằng giương cờ khởi nghĩa, trực tiếp đối đầu với đảo Thiên Luân!

"Ngươi có cách thật à?"

"Thế ông tưởng há miệng là có thể nhổ ra được thánh đan hạ phẩm mười đạo đan văn à?", Mục Vỹ bực mình nói: "Ông có biết một khi đã luyện chế ra được loại đan dược ấy thì ít nhất cũng phải là thầy luyện thánh đan trung phẩm không?"

“Mong là ngươi sẽ thành công, chứ không ... "

“Biết rồi, ông đừng nói mấy câu đe doạ nữa. Giờ ông không tin ta cũng được, nhưng lát nữa đừng có mà trợn mắt há miệng ra mà nhìn rồi bày ra vẻ vừa kinh ngạc vừa khó tin nhé!”

"Ngươi ... "

Nghe thấy vậy, nhóm Tần Mộng Dao bật cười.

Lòng vòng một hồi, bọn họ đã đi đến trước một căn phòng.

"Vào đi!"

Linh Động Thiên còn chưa gõ cửa thì bên trong đã vọng ra một giọng nói yếu

ớt

Giọng nói này thều thào, như thể người nói chỉ đang thoi thóp.

“Phụ thân!”

Linh Động Thiên mở cửa, nhìn Linh Minh yếu ớt với vẻ nôn nóng.

Trong phòng bày rất ít đồ nên trông rất mộc mạc, ông già nằm trên giường có mái tóc bạc trắng, đôi mắt lim dim trông vô cùng ủ rũ.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!