"Đảo chủ và Bảo Ngọc tiên sinh đến!"
Một tiếng bẩm báo vang lên, mọi người ngồi vào vị trí của mình trong đại sảnh.
"Huyết đảo chủ, Bảo Ngọc tiên sinh!"
Mọi người nhìn hai người đang sóng vai tiến vào rồi cung kính chào hỏi.
"Chào mọi người!"
Huyết Vô Tình mỉm cười đáp lời.
Bảo Ngọc tiên sinh đứng bên cạnh y cao một mét tám, dáng người vạm vỡ, trông rất mạnh mẽ và có khí thế.
Huyết Vô Tình ra hiệu cho mọi người ngồi xuống rồi bắt đầu nói.
"Các vị, chắc mọi người đều nghe tin Luân Vô Thường, La Bá Thiên và Quỷ Ai đã nhờ nhà họ Chu giúp đỡ, hòng thu hồi quyền làm ăn của Thiên Bảo Các ở bảy mươi hai hải đảo, không biết các vị có suy nghĩ thế nào?"
Huyết Vô Tình vừa nói dứt câu, bên dưới đã như ong vỡ tổ.
"Vớ vẩn!", một đảo chủ chợt lên tiếng: "Mấy tháng qua, nhờ có Thiên Bảo Các nên ba mươi sáu hải đảo xếp phía sau như chúng ta mới được kinh doanh một cách công bằng ở vùng biển Nam Hải, ngày xưa đảo Thiên Luân đã áp bức chúng ta thế nào, chắc mọi người biết rồi chứ?"
"Đúng vậy! Nếu không có Thiên Bảo Các thì chúng ta vẫn đang bị chèn ép, nào có thể phát triển được!"
"Không sai, hãy nhìn bảy thế lực lớn ở Tây Vực mà xem, chính vì họ liên kết lại với nhau nên núi Huyền Không mới không dám làm gì họ đấy. Nếu bảy mươi hai hải đảo chúng ta cũng làm như vậy từ sớm thì núi Huyền Không nào dám ngấp nghé!”
"Đúng, hắn nghĩ mình là ai chứ? Tưởng muốn làm gì chúng ta thì làm sao? Lần này, ta quyết không nhân nhượng nữa!"
Câu nói của Huyết Vô Tình đã gợi lên một làn sóng dữ dội cùng những lời phản kháng quyết liệt.
Thoi gian qua, nho co Thien Bao Cac lam an cong bang nen bon ho đa ban được các kỳ trân dị bảo với giá cao ở vùng biển Nam Hải, vì thế ai cũng kiếm được không ít tiền.
Trước kia, đảo Thiên Luân thực hiện chế độ quản lý độc quyền, tất cả vật quý giá bọn họ buộc phải bán cho ba hải đảo lớn, ba đảo này sẽ thu mua với giá rẻ rồi bán ra với giá cao, kiểu làm ăn cố chấp này đã khiến mọi người thấy bất mãn từ lâu.
Bây giờ, khó khăn lắm mới có cơ hội phát triển, đương nhiên không ai chịu nhún nhường.
"Xin các vị hãy bình tĩnh!”
Huyết Vô Tình xua tay ra hiệu cho moi nguoi yen lang rồi noi: "Bao Ngọc tiên sinh có lời muốn nói, mọi người nghe xem sao đã nhé?"
"Mời Bảo Ngọc tiên sinh nói!"
Bảo Ngọc đứng dậy rồi nhìn mọi người, nói: "Thưa các vị, Thiên Bảo Các ta là một nhà buôn. Chúng ta giành được quyền kinh doanh ở bảy mươi hai hải đảo một cách danh chính ngôn thuận, ta nghĩ mọi người đều biết rõ Thiên Bảo Các chúng ta có chèn ép việc làm ăn trong mấy tháng qua của mọi người hay không. Chúng ta đến đây là muốn cả hai bên cùng có lợi, các người bán thì chúng ta mua và chuyển hàng theo nhu cầu của từng người. Thế lực của các vị cũng ngày một phát triển hơn, chắc chắn sau này bảy mươi hai hải đảo ở Nam Hải sẽ không còn bị người ta gọi là Nam Man nữa, mà sẽ sánh ngang với bảy thế lực lớn ở Tây Vực, đồng thời còn có thể chống lại núi Huyền Không, đó mới là sức mạnh thật sự".
"Bảo Ngọc tiên sinh nói đúng lắm, nhà họ Chu mau biến khỏi Nam Hải đi!”
“Đúng, chúng ta tuyệt đối không được để nhà họ Chu nhúng tay vào chuyện này".
"Không sai!"
Mọi người lập tức bàn tán xôn xao.
Xong xuôi, Huyết Vô Tình và Bảo Ngọc cùng rời đi.
"Bảo Ngọc tiên sinh, xem ra mọi người đều đồng lòng, chắc lần này nhà họ Chu phải ngả mũ quay về rồi!", Huyết Vô Tình cười lớn nói.
"Ngươi coi thường gia tộc họ quá đấy!"
Bảo Ngọc sầm mặt rồi thở dài nói: "Nhà họ Chu là gia tộc hàng đầu ở tiểu thế giới Tam Thiên thì sao có thể dễ dàng đối phó được? Điều quan trọng nhất là, người dẫn quân của họ lần này là hai thiếu chủ Chu Bằng và Chu Tiếu".
"Ngươi có biết từ khi thiên tài số một của nhà họ Chu là Chu Á Huy chết thì hai huynh đệ đo luôn ngấp nghé vị trí thiếu trưởng tộc không? Lần này coi như một chuyến đi lập công của họ thì sao họ không cố gắng cho được?"
Nghe thấy vậy, Huyết Vô Tình cũng ngẩn người.
“Thế ... "
"Nhưng Huyết đảo chủ yên tâm, chúng ta luôn hợp tác rất vui vẻ. Nếu nhà họ Chu đánh chiếm bảy mươi hai hải đảo có nghĩa là Thiên Bảo Các chúng ta phải rút lui, mà đây là điều chúng ta không thể chấp nhận được. Ta đã thông báo cho Bảo chủ rồi, chắc Bảo chủ sẽ cử tiếp viện đến nhanh thôi!"
"Thế thì tốt quá rồi".
Huyết Vô Tình cũng không quá tự tin.
Lần này, nhà họ Chu đến với khí thế lớn mạnh, ngoài mặt chỉ có bốn đến năm chiếc thuyền chiến, nhưng quy mô này kết hợp thêm với các thế lực như đảo Thiên Luân, Bà La và Quỷ Khô thì bọn họ khó mà địch lại nổi.
"Tiếc là mười mấy đảo nhỏ của đảo Linh Sư lại tách riêng, không hợp tác với chúng ta, không thì chắc chắn ta có thể chống lại họ được!"
Huyết Vô Tình buồn bã nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!