Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Dường như lúc này Mục Vỹ đã tìm ra được bí quyết. Kiếm pháp của hắn bắt đầu trở nên huyền diệu, vẻ mặt đầy cố chấp.

"Hiểu sớm đấy tiểu tử!"

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Mục Vỹ, Quy Nhất cười ha ha.

Đương nhiên y biết bóng dáng trắng này tượng trưng cho ai.

Đó là chủ nhân đời trước đã đạt đến cảnh giới vô thượng của y. Cho dù là kiếm thuật hay võ kỹ đơn giản nhất, người đó cũng thông thấu chỉ trong vòng một giây đồng hồ.

Thậm chí, người đó còn có thể tìm ra lỗi trong võ kỹ và sửa lại nó.

Tất nhiên Mục Vỹ không biết chuyện này, nhưng Quy Nhất biết.

Nói trắng ra thì việc đoạt lấy bảo vật trong Thần Không Bảo Động là một hình thức học tập chứ không hẳn chỉ là qua ải.

Tuy kiếp trước Mục Vỹ là Tiên Vương nhưng võ kỹ và kiếm thuật vẫn chưa đạt đến trình độ biến hóa khôn lường.

Còn chủ trước của y thì đã lĩnh ngộ và hiểu hết rồi.

Trong quá trình giao chiến với người đó, nếu Mục Vỹ chỉ chăm chăm vào việc đánh bại mà không học hỏi thì sẽ không thể tiến bộ, đồng nghĩa với việc không bao giờ lấy được bảo bối.

Đến thời điểm này, dễ thấy hắn đã tìm ra nhiệm vụ của mình.

"Há há. Ngươi sử dụng cùng một kiếm thuật và võ kỹ như ta nhưng đánh bại được ta, chứng tỏ ngươi có thực lực cao cường. Điều ta cần phải làm chính là học tập theo ngươi, học hết thì ngươi thua!"

Mục Vỹ giơ kiếm tiến tới, bắt đầu một vòng tấn công khác.

Thua thì vực dậy đấu tiếp.

Dần dần, số kiếm chiêu của bóng trắng mà Mục Vỹ có thể chống lại ngày càng nhiều.

Cuối cùng, hắn cũng đã hiểu thấu đáo.

Keng ...

Qua gần một trăm lần, trường kiếm phát ra tiếng đinh đang. Chỉ thanh kiếm rơi xuống lần này không phải của Mục Vỹ mà là của bóng dáng màu trắng.

"Thắng rồi!"

Mục Vỹ thở hắt ra, trên mặt lộ vẻ vui mừng.

Nhưng Quy Nhất lại không ăn mừng cho chiến thắng của hắn mà hoảng hốt hô lên: "Sao có thể?"

"Sao lại không thể?"

"Ngươi mới thua tám mươi chín lần đã thắng rồi ư? Không thể nào, không thể nào!"

Mục Vỹ nghe vậy thì đen mặt.

Sao câu này nghe cứ như đang chửi hắn ấy nhỉ!

"Không tin thì thôi!"

Mục Vỹ vươn tay nhận quả Vạn Ngọc Long, cười sang sảng: "Tiếp nào!"

Nếu mua ở bên ngoài thì năm loại dược liệu chính này có giá cao ngất ngưỡng, nhưng trong Tru Tiên Đồ, hắn chỉ cần khiêu chiến không ngừng nghỉ là được.

Chưa kể, những trận khiêu chiến này còn phục vụ cho việc hắn tăng tiến tu vi.

Quá rõ rồi, Mục Vỹ vui lòng nhận chuyện tốt này lắm ấy chứ.

Hắn ngồi tại chỗ, không động đậy suốt một ngày một đêm.

Sáng sớm hôm sau, Mục Vỹ mở mắt, một tia sáng xẹt qua trong mắt.

Thành công rồi!

Năm loại dược liệu đã về tay!

Nhưng dù tâm trạng cực kỳ phấn khởi, hắn vẫn biết chặng đường phía trước hãy còn rất dài.

Thực lực của bong dang bao vệ năm loại duợc liệu chỉ tưong đương với cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ nhất, nhưng hắn đã là cảnh giới Vũ Tiên tầng ba mà phải xông lên biết bao nhiêu lần, thất bại biết bao nhiêu lần mới giành được thắng lợi, đúng là mất mặt mà.

"Sau này vẫn còn nhiều thời gian, mình có thể luyện tập nhiều cho quen!"

Mục Vỹ đứng dậy, bỗng ngẩn người khi thấy phong cảnh xung quanh.

Bốn người vốn đi ra từ một sơn động. Giờ phút này, trước mặt hắn là ba ngôi nhà gỗ vững chắc tỏa ra mùi cơm thơm phức.

Thấy bóng hình xinh đẹp tưởng chừng không dính khói lửa trần gian ấy bận rộn bên nồi đun nước, Mục Vỹ thấy cả đất trời này như chỉ còn lại mỗi bóng hình ấy.

"Tỉnh rồi à?"

"Ừm!"

Thấy chiếc chăn trên người mình hơi ẩm vì sương, Mục Vỹ cười xót xa.

Đã đến tu vi hiện tại, hắn hoàn toàn không cần đắp chăn cho ấm nữa, Tần Mộng Dao làm vậy chẳng qua là vì thương hắn quá thôi.

"Dao Nhi, xin lỗi muội!"

Mục Vỹ rảo bước đến, ôm Tần Mộng Dao vào lòng rồi nói trong hổ thẹn: "Có lẽ ban đầu huynh không nên đưa muội đến thế giới võ giả phồn hoa này, nếu không thì hiện giờ muội sẽ còn ở thành Bắc Vân, có thể đã vấn tóc, đã làm mẹ rồi!"

"Lúc ấy, muội sẽ được sống một cuộc sống bình yên, mỗi khi rảnh rỗi sẽ thưởng trà, đọc sách, sống những ngày thanh thản. Bây giờ muội đi theo ta, ngày nào cũng thấp thỏm lo âu!"

"Nói gì thế hả!"

Bàn tay ngọc ngà của Tần Mộng Dao vén một lọn tóc trên trán Mục Vỹ, cô chế giễu: "Muội đoan huynh tu luyện cả đêm xong đần ra luôn rồi!"

"Chính huynh đã nói rồi đấy thôi. Thứ mà muội thức tỉnh là thần phách Băng Hoàng, trời cao đã trao thần phách này cho muội, sao muội có thể im hơi lặng tiếng mà sống tại thành Bắc Vân chứ? Nếu không có huynh, có lẽ muội đã chết từ lâu rồi chứ nào được hưởng cuộc sống an yên?"

"Có lẽ vậy ... "

Mục Vỹ nở nụ cười khiên cưỡng.

Từ khi biết Huyết Kiêu đã chết, hắn như bị đá vào địa ngục, mọi sự kiêu ngạo đều vỡ tan không còn gì.

Người huynh đệ thân thiết như ruột thịt, thích chu du khắp nơi, ngắm nhìn sơn thủy, không tranh danh đoạt lợi năm đó đã chết rồi.

Hắn không biết thủ phạm đã giết Huyết Kiêu là ai, chỉ đành cố gắng điều tra trên con đường tiến tới cảnh giới võ đạo cường đại hơn.

Quay đầu lại mới nhận ra hối hận cũng đã muộn.

"Núi Huyền Không, núi Huyền Không, các ngươi đều đáng chết, kể cả thế lực chống lưng cho các ngươi. Ta sẽ bắt các ngươi trả giá đắt!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!