"Đây là đảo Lạc Hồn, thuộc đảo Huyết Sát - một trong bảy mươi hai hải đảo, nơi này chỉ cách đảo Huyết Sát chưa tới một trăm dặm".
“Hả?”
Nghe thấy vậy, Mục Vỹ thở phào nhẹ nhõm.
Hắn không ngờ vừa rời khỏi di chỉ Cổ Long thì đã đến ngay một trong bảy mươi hai hải đảo.
“Hòn đảo này thuộc quyền quản lý của đảo Huyết Sát - một trong bảy mươi hai hải đảo, dân số có khoảng mấy trăm nghìn người, diện tích thì không thua gì đảo Huyết Sát nhưng người ở thưa thớt!"
Tần Mộng Dao nói: "Nhưng cách đây không lâu, khi đảo Huyết Sát làm đại diện thì đã có hơn ba mươi đảo hợp tác với Thiên Bảo Các, bắt đầu gây dựng con đường buôn bán, đảo Huyết Sát dần phát triển nên đảo Lạc Hồn này cũng được thơm lây!"
Mục Vỹ trầm ngâm một lát rồi nhìn Tần Mộng Dao, nói: "Nếu vậy thì chúng ta ở lại đây thôi!"
"Sao cơ? Không về nhà họ Chu nữa à?"
Chu Á Huy có vẻ sốt sắng.
“Bây giờ về nhà họ Chu cũng vô dụng, thực lực của ngươi chưa khôi phục, mới chỉ giải quyết được máu độc thôi. Ta cần phải luyện chế thêm ít đan dược cho ngươi và Tử Kiện giải độc và trị thương, đừng sốt sắng quá!"
Mục Vỹ nói: “Hiện giờ, chúng ta không biết nhà họ Chu có còn giống như trước hay không, ngươi đột ngột quay về chưa chắc đã việc tốt!"
“Không thể nào!"
Chu Á Huy nói: "Ta vốn là thiếu trưởng tộc của nhà họ Chu, mới chỉ mất tích mấy chục năm thôi mà!"
“Thế ngươi có biết núi Huyền Không đã công bố với bên ngoài là ngươi đã chết từ lâu rồi không?", Mục Vỹ ảo não nói: "Lẽ nào một gia tộc lớn như nhà họ Chu lại bỏ trống vị trí thiếu trưởng tộc suốt ngần ấy năm à?"
“Chết tiệt!"
Chu Á Huy căm hận nói.
Mối hận của y với núi Huyền Không lúc này chẳng thua kém gì Mục Vỹ.
“Ngươi yên tâm, núi Huyền Không không thoát được đâu, nhưng giờ ngươi cần nhanh chóng khôi phục thực lực đã!"
“Hai người im lặng một chút, nghe muội nói trước được không?"
Tần Mộng Dao đứng bên cạnh, cười khổ nói: "Muội chưa nói xong mà!"
"Còn gì nữa sao?"
"Đương nhiên!"
Truyện full không bị ẩn mất một phần chỉ có tại mê truyện hot hoặc truyen.azz vì các bên khác là ăn cắp. Vào google gõ Truyện Azz hoặc Mê truyệnhót nhé các bạn.
Tần Mộng Dao mỉm cười đắc ý rồi nói: "Lúc trước, Thiên Bảo Các khống chế bảy mươi hai hải đảo. Nhưng ba đảo chủ là Luân Vô Thường, La Bá Thiên và Quỷ Ai thầm thấy không phục nên đã phát tín hiệu cầu cứu với nhà họ Chu ở phía Nam, xin họ viện binh để đàn áp lại Thiên Bảo Các!”
"Hơn ba mươi hải đảo đi theo đảo Huyết Sát cũng bị người của ba đảo lớn này dẫn quân tới chèn ép. Nghe đâu, nhà họ Chu chuẩn bị cử người đi rồi, đương nhiên Thiên Bảo Các sẽ không chịu ngồi yên chịu trận, có lẽ họ cũng đang rục rịch chuẩn bị rồi!"
Nghe thấy vậy, Mục Vỹ ngẩn người, hắn không ngờ mình mới đi có mấy tháng mà đã xảy ra chuyện này.
"Xem ra chúng ta không cần phải gấp gáp nữa rồi!"
Mục Vỹ mỉm cười nói: "Dao Nhi, sắp tới ta sẽ phải nhờ muội chạy đôn chạy đáo nhiều để mua đồ sinh hoạt, chắc chúng ta sẽ phải sống ở đây một thời gian đấy!”
"Được!"
Thấy Chu Á Huy có vẻ mặt mông lung, Mục Vỹ hỏi: "Chu công tử, ta đoán chắc người dẫn quân đi lần này của nhà họ Chu là người quen của ngươi đúng không? Xem ra, sắp có trò hay để xem rồi đây!"
“Mục huynh yên tâm, ta cũng đang nóng lòng muốn xem là kẻ nào sốt sắng lập công đến vậy!"
Dù nói vậy, nhưng trong đầu Chu Á Huy đã hiện lên vài bóng người.
Phụ thân của y - Chu Thiên Chính là trưởng tộc của nhà họ Chu. Từ nhỏ, Chu Á Huy đã có thiên bẩm xuất sắc nên được gia nhập núi Huyền Không, sau đó đã tiến bộ thần tốc, y rất muốn xem ai là người đứng đầu trong thế hệ trẻ hiện giờ của nhà họ Chu.
Chu Á Huy không nói gì nữa, mà tìm một chỗ ngồi xuống, bắt đầu khôi phục thực lực.
“Dao Nhi, muội vất vả rồi!"
"Không sao!"
Tần Mộng Dao nhìn Mục Vỹ rồi mỉm cười nói: "Huynh cứ yên tâm tu luyện đi, muội sẽ ở đây. Lát nữa, muội sẽ đi mua ít đồ sinh hoạt sau!"
Dứt lời, Mục Vỹ cũng ngồi xuống.
Tần Mộng Dao đứng bên cạnh, nhìn gương mặt sạch sẽ của Mục Vỹ rồi mỉm cười.
Có lẽ vì thức tỉnh thần phách Băng Hoàng nên tính cách của cô ấy ngày càng lạnh lùng, nhưng thái độ đó đã biến mất ngay lập tức khi cô ấy gặp lại Mục Vỹ.
Duong nhu gap đuoc Muc Vy chinh la dieu khien co ay vui nhat trong cuoc đời này.
Tần Mộng Dao biết rõ Mục Vỹ là một người trọng tình trọng nghĩa và hắn thật lòng với cô ấy.
Nhưng cũng chính vì thế nên khi gặp những người con gái khác, bản tính đó đã trở thành gánh nặng của hắn.
Ban đầu, Tần Mộng Dao cũng không chấp nhận được chuyện này, nhưng sự ỷ lại xuất phát từ đáy lòng đã khiến cô ấy chấp nhận.
Thấy gương mặt tái nhợt của Mục Vỹ, Tần Mộng Dao có vẻ thương xót, cô ấy không biết người đàn ông đang ngồi trước mặt mình phải gánh trên vai bao nhiêu trách nhiệm!
Song điều cô ấy có thể làm chỉ là lặng lẽ ủng hộ hắn từ phía sau!
“Quy Nhất, dậy đi, đừng ngủ nữa".
"Sao thế?"
“Ngươi từng nói là ta có thể khiêu chiến để vào Thần Không Bảo Động lấy bảo bối đúng không? Khiêu chiến gì thế?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!