"Được thôi, ngươi muốn giúp hắn thì ta sẽ không cho ngươi được như ý muốn!'
Nét mặt Huyền Vô Tâm đầy lạnh lùng, y tiến thêm bước nữa.
Cạch!
Chẳng qua, đang lúc Huyền Vô Tâm chuẩn bị hành động thì một tiếng vang truyền đến. Đáng kinh ngạc là lúc này y bị nhốt lại một chỗ, không tài nào nhúc nhích nổi.
Lâu lắm rồi y không trải nghiệm lại cảm giác bị giam cầm một chỗ, muốn động đậy cũng không được này.
Dù cố gắng cách mấy, Huyền Vô Tâm cũng không giãy ra nổi.
Mục Vỹ đưa mắt nhìn ra xa.
Rốt cuộc ai trong những người vây xem vừa ra tay?
Cừu Xích Viêm?
Nhậm Cương Cương?
Hay Bảo Linh Nhi?
Mục Vỹ không biết!
"Chết tiệt!"
Huyền Vô Tâm bị giam cầm dữ dắn chửi thề.
"Thôi đi cho rồi!"
Mục Vỹ bỗng hoàn hồn.
Lúc này Huyền Vô Tâm có thể vào di chỉ Cổ Long, vậy nghĩa là những người khác trong núi Huyền Không cũng vào được.
Cứ đứng đây thì chỉ còn một con đường chết thôi.
"Huyền Vô Tâm, không phải ngươi muốn giết ta sao? Giờ ta còn đứng đây là do ngươi không chịu giết nên ta đi trước nhá!"
Mục Vỹ trêu tức: "Núi Huyền Không tự đưa ra quy tắc mà rồi chẳng làm theo, còn nói chỉ thiên tài dưới 100 tuổi mới được vào? Huyền Vô Tâm, chắc ngươi hơn 100 tuổi rồi nhỉ? Hóa ra xưa giờ núi Huyền Không toàn đem mọi người ra làm chuột bạch thí nghiệm".
Câu này của Mục Vỹ nghe thì như trào phúng nhưng thực ra đầy âm mưu.
Ngay từ đầu, núi Huyền Không đã đưa ra quy tắc chỉ võ giả chưa đến 100 tuổi mới được vào. Đã thế, trong lúc mọi người di chuyển vào di chỉ Cổ Long, một vài võ giả 100 tuổi đã chết tại chỗ.
Núi Huyền Không giải thích việc này là vì giới hạn về tuổi xương.
Nhưng hiện giờ, Huyền Vô Tâm lại bình yên vô sự vào đây.
Ai tin trong này không có điều mờ ám mới là lạ.
Mục Vỹ vừa nói xong, trong đám đông lập tức vang lên tiếng bàn tán xôn xao.
Họ cũng biết mình bị chơi xỏ, không những thế còn là bị núi Huyền Không xem như con khỉ mà trêu.
"À, phải rồi, núi Huyền Không còn nói rằng sinh tử có số. Trần Nhiễm là do ta giết, nhưng nơi này là di chỉ Cổ Long, Trần Nhiễm giết ta thì ta giết hắn thôi, có mâu thuẫn gì đâu. Thế mà không ngờ núi Huyền Không vô liêm sỉ đến mức phái người mạnh hơn vào nhằm giết Mục Vỹ ta đây, vậy là phạm luật rồi!"
Mục Vỹ nhếch mép: "Từ giờ các vị phải cẩn thận đấy nhé, không khéo bị núi Huyền Không giết người diệt khẩu đấy!"
"Ngươi chán sống rồi!"
"Ta chán sống rồi đấy, ngươi tới giết ta xem nào!"
Mục Vỹ hừ lạnh quát: "Huyền Vô Tâm, sớm muộn gì cũng có ngày ngươi chết trong tay ta, chính xác hơn là trong tay hắn!"
Hắn chỉ vào Chu Tử Kiện rồi lớn tiếng: "Ngươi không biết chứ con kiến trong mắt ngươi thật ra là thiên tài còn mạnh hơn cả ngươi, kẻ giết ngươi trong tương lai chắc chắn sẽ là hắn".
"Được thôi, ta chờ!"
Giờ đây, Huyền Vô Tâm ước gì có thể giết chết Mục Vỹ ngay lập tức, ngặt nỗi y không thể chống lại thứ sức mạnh đáng gờm đang trói buộc mình!
"Các vị, đi mau kẻo không kịp!"
Mục Vỹ cười phá lên, thuận tiện kéo Chu Tử Kiện và Tần Mộng Dao đi, hóa thành một tia sáng rồi mất tăm.
Hơn mười nhịp thở sau, Huyền Vô Tâm mới không còn bị giam cầm nữa.
"Người đâu!"
"Có!"
Đệ tử núi Huyền Không lập tức chạy đến, kính cẩn đáp.
"Truy lùng Mục Vỹ cho ta, thấy thì giết!"
"Rõ!
Huyền Vô Tâm nhìn đám người đằng xa, lạnh giọng quát: "Các vị, thời gian rèn luyện tại di chỉ Cổ Long đã kết thúc, mời về cho!"
Không một ai dám lên tiếng chống đối y.
Dù gì thực lực của y rành rành ra đó.
"Cừu sư huynh, chúng ta phải làm sao đây?"
"Đi thôi!"
Cừu Xích Viêm bình tĩnh đáp: "Đi ra rồi báo cho chưởng môn biết chuyện trong này, chưởng môn ắt có định đoạt!"
"Vâng!"
Bạch Đồ Gian tỏ ra phien nao: "Thì ra năm đo Chu sư huynh có mâu thuẫn với Huyền Vô Tâm nên mới, nên mới ... "
"Đừng lo, Tử Kiện không dễ bị đánh bại vậy đâu!"
Cừu Xích Viêm nhỏ giọng trả lời, vừa nhìn theo hướng Mục Vỹ rời đi vừa nghĩ trong lòng: "Ta chỉ giúp ngươi được nhiêu đây thôi!"
Cùng lúc đó, đệ tử đến từ các thế lực lớn tham gia rèn luyện bắt đầu trở về.
Chuyến đi này phải gọi là về trắng tay, vảy rồng thì chẳng biết đã về tay người nào.
Họ đều hiểu rằng cho dù vảy rồng nằm trong tay Mục Vỹ thì nhiều khả năng rồi cũng bị núi Huyền Không cướp lấy. E là Mục Vỹ sắp chết thật rồi.
Núi Huyền Không đâu có dễ chọc!
"Vỹ ca, mình đi đâu thế?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!