Uỳnh ...
Ngay sau đó có hàng loạt tiếng động vang lên, hai người rơi từ trên cao xuống đã hoa thành những thi thể đen thui.
Đó chính là Thạch Đồng Minh và Tước Vô Khuyết.
Thậm chí bọn họ còn chưa áp sát Mục Vỹ thì đã bị nổ banh xác rồi.
Chết một cách triệt để!
Cảnh tượng này khiến ai cũng phải hoảng hốt.
Đến bây giờ, bọn họ mới hiểu tại sao Bạch Tuyệt lại không chiếm được ưu thế khi bị Mục Vỹ tấn công.
Vì đòn tấn công của Mục Vỹ rất mạnh, vượt xa võ giả cùng cảnh giới, thậm chí còn khiến người ta thấy hắn đã vượt qua tầng thứ tư và tiến vào tầng thứ năm rồi.
Trận giao đấu của họ trông rõ là ngang tài ngang sức, không phải do Bạch Tuyệt yếu, mà là tại Mục Vỹ tấn công quá mạnh.
Mà mọi người thì không thể hiểu được trận giao tranh giữa hai cao thủ.
Đến lúc này, các thiên tài đang định đánh lén đều đã từ bỏ ý nghĩ đó.
Bởi họ đã biết bây giờ mình không thể tham gia vào trận đấu như thế này.
Việc họ có thể làm chỉ là đứng yên một chỗ mà xem thôi.
Tần Mộng Dao đứng trong đám đông, nhưng không một ai dám lại gần.
Cô gái này đã đánh bại Cổ Phi Dương một cách rất nhanh gọn, không một ai biết thực lực của cô ấy mạnh tới đâu.
Cô đúng là còn khủng bố hơn cả Bạch Tuyệt.
"Hai chúng ta đừng phí thời gian nữa, giở hết bản lĩnh ra luôn đi!", Bạch Tuyệt cười lạnh nói: "Ta đã thu phục được Thiên Âm Huyền Xà khi ở tầng thứ nhất cảnh giới Vũ Tiên. Sau năm mươi năm được ta nuôi dưỡng, nó đã trở thành linh hồn thứ hai của ta, vì thế ta cũng có thể lĩnh ngộ và thi triển được hết tài năng của nó, giờ ta không muốn lãng phí thời gian với ngươi nữa!"
"Được thôi, ta cũng không muốn phí thì giờ với ngươi làm gì!"
Mục Vỹ hạ tay xuống, chín Nguyên Cầu tách nhau ra rồi bừng sáng quanh người hẳn.
Sức mạnh của chín Nguyên Cầu không chỉ ở sự bùng nổ từ thuộc tính riêng của chúng, mà bùng phát mạnh mẽ từ sự kết hợp giữa các thuộc tính ấy.
Thấy Mục Vỹ ra tay, Bạch Tuyệt cũng lập tức dang rộng tay ngay.
Có tiếng động vang lên, hai cánh tay của Bạch Tuyệt đã biến thành hai cái đầu rắn, sau đó tấn công Mục Vỹ.
Ngay sau đó, một luồng khí tức u ám đã chèn ép Mục Vỹ từ hai phía, khiến hắn thấy đầu váng mắt hoa.
Hai con rắn đã xuất hiện và quấn lấy người hắn.
“Một khi bị trói thì ngươi cứ chờ chết đi!"
Thấy Mục Vỹ đã bị trói, Bạch Tuyệt cười lớn với vẻ điên cuồng.
“Chờ chết? Thật không?"
Mục Vỹ chỉ trỏ, ra hiệu cho Bạch Tuyệt nhìn ra sau lưng mình.
Chín Nguyên Cầu đã tách khỏi người Mục Vỹ rồi bao vây phía sau Bạch Tuyệt.
Âm ...
Ngay sau đó đã có tiếng nổ ngất trời vang lên, hình ảnh hai con rắn quấn lấy người Mục Vỹ đã rút lui, còn bóng dáng của Bạch Tuyệt cũng biến mất trong vụ nổ.
“A!"
Một tiếng gào thét tức tối vang lên, tiếp đến là một âm thanh xé gió, một cái sừng bất ngờ bay ra từ trong vụ nổ.
Tốc độ của nó cực nhanh, tất cả mọi người và Mục Vỹ đều thấy bất ngờ!
Phụt, cái sừng đó khéo léo như một cánh tay, nó xuyên qua ba tầng phòng ngự của Mục Vỹ rồi húc vào bụng hắn.
Một vết thương đã xuất hiện.
Máu tươi chảy ra.
Vì sơ suất nên suýt nữa Mục Vỹ đã mất mạng vì trúng chiêu này!
Sau tiếng gầm gừ, một bóng người lảo đảo đi ra từ trong vụ nổ.
Thay vì nói là đi thì dùng từ nhảy sẽ chính xác hơn!
Toàn thân Bạch Tuyệt lúc này bê bết máu, tay và chân trái đã bị nổ tung.
Chỉ có cánh tay phải chống xuống đất, phối hợp với chân phải thì mới miễn cưong di chuyển được.
Trông gã ta thật sự rất nhếch nhác, nhưng ánh mắt gã ta nhìn Mục Vỹ lại ngập ý cười.
“Chỉ có đòn tấn công vớ vẩn ấy mà định giết ta ư? Dễ dàng quá đấy!"
Mục Vỹ đáp lại với dòng máu ở khoé miệng: "Đương nhiên, vì ta có định giết ngưoi đau, làm ngưoi bị thương là được rồi".
"Làm ta bị thương? Ngươi tưởng mình có thể làm vậy được thật à?"
Bạch Tuyệt mỉm cười khinh bỉ, cánh tay phải thay cho chân trái về lại vị trí, gã ta giữ thăng bằng cho cơ thể bằng tay và chân phải, nhưng vẫn có thể đứng vững như bàn thạch.
Nhưng chẳng mấy chốc, xung quanh đã vang lên những tiếng kinh hô.
Bạch Tuyệt đứng yên tại chỗ, chân trái và tay trái đã mất bắt đầu chầm chậm mọc ra.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!