Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Mãnh Long Xuất Ngục - Diệp Sở (FULL)

Mọi người đều nhìn về phía Diệp Sở, trong mắt đầy kinh ngạc.

Người nhà họ Long giận sôi, Long Xán Dương quát lớn: "Đồ đạo sĩ thối, đừng có nói nhăng nói cuội! Ông nội tôi khỏe như vâm, ắt sống trăm tuổi!"

"Đúng đó, đúng đó, đừng nói bậy!"

Đám hậu bối nhà họ Long đều xôn xao phẫn nộ.

Tiêu Mộc cười lạnh: "Đạo sĩ thối, rõ ràng cậu muốn nguyền rủa lão gia chủ nhà họ Long chết yểu, lòng dạ thật độc ác."

Diệp Sở liếc hắn ta một cái: "Ông lại muốn bị đánh nữa à?"

Tiêu Mộc mặt cứng đờ, nhớ tới nỗi nhục ban nãy, lửa giận cuồn cuộn trong mắt nhưng không dám hé răng.

"Nhát như chuột, nói ông đấy. Còn Thánh tử Chân Võ Môn cái nỗi gì, tôi khinh!"

Tiêu Mộc sắc mặt lúc xanh lúc trằng, nằm đấm siết kêu răng rắc, nhưng rốt cuộc vẫn im re.

Lão già gù cất giọng âm hiểm lạnh lẽo: "Tiểu bối, đã nói lão gia chủ sắp chết, thì nói cho rõ ràng ngày giờ ra đi, cho bọn tôi mở mang tầm mắt xem nào."

Nói đến đây, gã khựng lại một chút rồi nhếch môi cười lạnh: "Nếu không nói ra căn nguyên, thì là nói nhăng nói cuội, chỉ biết làm trò lòe thiên hạ."

"Lão tặc, vậy thì nghe đạo gia tôi nói cho rõ đây." Diệp Sở quát lạnh, rồi chậm rãi giãi

bày.

"Trong người lão gia chủ có hơn chục chỗ bệnh ngầm, đa phần do tu luyện mà thành, nằm ở ... Trong đó nặng nhất chính là bát mạch trong cơ thể."

"Bát mạch tổn hại nghiêm trọng, hắn là hậu quả của việc cưỡng ép đột phá. Giờ đã không thể dẫn chân khí lưu thông bình thường nữa, thậm chí đã có vài tia chân khí rò rỉ ra từ bên trong."

"E rẵng thêm ít bữa nữa, kinh mạch sẽ hoàn toàn hủy hoại, đến lúc đó chân khí trong người sẽ bạo động: nhẹ thì trọng thương thành phế nhân, nặng thì đi đời nhà ma."

Nghe anh nói rành mạch có đầu có đuôi, mọi người nhất thời khó phân thật giả.

Đáy mắt Long Đỉnh Thiên thoáng qua vẻ mừng rỡ.

Lão già gù quát lạnh: "Tiểu bối, toàn nói càn! Chúng ta nhiều người thế còn chưa nhìn ra manh mối, mà một mình mày lại thấy được sao?"

"Chẳng lẽ y thuật của mày vượt qua tất cả chúng ta?"

Diệp Sở liếc qua đám y sư một vòng, cuối cùng dừng ánh mắt trên người lão già gù: "Những người khác tôi không biết, nhưng y thuật của đạo gia muốn vượt cái lão tặc nhà ông thì dư sức."

Lão già gù giận dữ: "Thằng ranh, bớt cuồng ngạo! Lúc lão phu học y thuật, mày còn không biết đang chơi bùn ở đâu."

Diệp Sở khinh bỉ: "Thì sao? Học mấy chục năm mà còn thua tôi, đúng là học vào bụng chó, thế mà còn dám đứng đây sủa ầm ầm."

"Thằng nhãi, lão phu liều mạng với mày!"

Mắt lão già gù bốc lửa, bày ra tư thế như muốn liều chết với Diệp Sở.

"Anh Dược Vương, bớt nóng."

Hồng Vân bước ra ngăn lại. Lão già gù gầm lên: "Hồng Vân, ngay cả cô cũng muốn cản lão phu?"

Giọng Hồng Vân bình thản: "Anh Dược Vương, bần ni mạo muội nói thắng: anh không phải đối thủ của vị tiểu hữu này, ra tay chỉ rước nhục vào thân."

"Cô ... '

Lão già gù tức đến ba hồn bảy vía nhảy dựng, nỗi nhục hôm nay còn nhiều hơn mấy chục năm qua cộng lại.

Hồng Vân chẳng thèm liếc hắn một cái, hỏi Diệp Sở: "Tiểu hữu, lời vừa rồi là thật chứ?"

Diệp Sở khẽ gật đầu: "Đương nhiên. Không tin thì cô cứ chẩn lại một lượt, trọng điểm là xem bát mạch."

Hồng Vân gật đầu, lại bat mạch cho Long Đỉnh Thiên, âm thầm phóng thích tinh thần lực, chăm chú soi kỹ bát mạch.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!