Đại sư đặt tay lên thiên linh cái của ông, dùng tinh thần lực quan sát.
Diệp Sở cũng âm thầm tản tinh thần lực ra quan sát.
Kim Thiền theo đường mũi một mạch tiến vào não, gặp chướng ngại thì cắn toạc mà đi tiếp.
Đây chính là cái "có thể gây đôi chút tổn thương" mà Pháp Tàng đại sư đã nói.
Dường như nó có thể cảm nhận, rất nhanh đã tìm tới vị trí hạt giống hoa Hoàng Tuyền.
Trước tiên nó lượn vòng quanh hạt giống, như đang quan sát.
Diệp Sở ngạc nhiên: con nhộng nhỏ này lại có linh trí cao đến vậy.
Quay vài vòng xong, Kim Thiền thử tấn công hạt giống.
Nhưng đúng lúc ấy, những đường vân đỏ như máu trên hạt giống chợt lóe sáng, tựa như dựng lên phòng ngự.
Diệp Sở giật mình: lẽ nào hạt giống cũng có ý thức?
Anh dồn toàn bộ tinh thần lực, soi xét đến từng ly từng tí.
Chốc lát sau, sắc mặt anh bỗng biến: trong hạt giống hoa Hoàng Tuyền, anh cảm nhận được một dấu hiệu sự sống mỏng manh như sợi tơ.
Lúc trước không soi kỹ nên mới không nhận ra.
"Chẳng lẽ bên trong còn có thứ khác?" Diệp Sở vừa kinh vừa nghi.
Gom hết tinh thần lực, soi kỹ hết mức, lờ mờ thấy bên trong hạt có một con trùng màu đen.
Hình thù quái dị, toát ra cảm giác âm tà rờn rợn.
Diệp Sở lập tức liên tưởng đến một thứ sinh vật-cổ trùng.
Anh hơi nhíu mày: bên trong lại là cổ trùng, hơn nữa có vẻ chẳng phải loại tầm thường.
Trong lòng kinh nghi bất định: chẳng lẽ lại là trò của Thánh Giáo? Rốt cuộc bọn chúng nhằm vào điều gì?
Là muốn báo thù anh, hay là ...?
Không kịp nghĩ thêm, Diệp Sở vội nói: "Đại sư, mau bảo Kim Thiền của ông rút ra, bằng không sẽ xảy ra chuyện lớn!"
Lúc này Pháp Tàng đại sư đang dùng tinh thần lực theo dõi động tĩnh của Kim Thiền, nghe vậy cũng chẳng đáp lời.
Diệp Sở còn định nói nữa thì bị Triệu Sâm chặn lại.
"Thằng nhãi, im đi! Quấy rầy đại sư chữa trị, mày gánh nổi không?"
Diệp Sở không hơi đâu cãi vã, vội nói với Lâm Tự Như: "Gia chủ Lâm, trong hạt còn có thứ khác, không thể để Kim Thiền công kích bừa. Bằng không e tính mạng ông lão khó giữ."
"Cái này ... " Lâm Tự Như thoáng lúng túng, chưa biết quyết sao.
Triệu Sâm quát to: "Cậu à, đừng nghe thẳng nhãi này. Nó chỉ là đồ phế vật, rể ở rể thôi, biết y thuật cái quái gì! Tôi thấy nó ghen tị bản lĩnh của Pháp Tàng đại sư thì có."
Vị quý bà trung niên kia cũng nói: "Anh cả, bản lĩnh của Pháp Tàng đại sư anh cũng rõ, cứ nghe A Sâm đi."
Những người nhà họ Lâm khác cũng lên tiếng; so với Diệp Sở, họ tin Pháp Tàng đại sư hơn.
Dù sao ở thành phố Kinh Khẩu, danh tiếng của vị này chẳng nhỏ.
Lâm Tự Như hạ quyết tâm, trầm giọng bảo Diệp Sở: "Cậu em Diệp, mọi chuyện đợi Pháp Tàng đại sư trị liệu xong rồi hãy bàn. Còn yên tâm, cậu lặn lội đến đây, sau này nhà họ Lâm ắt sẽ có hồi đáp."
Trong mắt ông, Diệp Sở nhảy nhót ầm ĩ như vậy là để đánh bóng giá trị bản thân, hòng moi thêm thù lao từ nhà họ Lâm.
Diệp Sở tức đến bật cười: "Được, được lắm. Chỉ mong lát nữa đừng hối hận.
Anh thật sự nổi giận: hảo ý của mình không được cảm kích thì thôi, lại còn bị coi là ham tiền.
Triệu Sâm cười lạnh: "Nhóc, bớt chém đi. Mày mà cũng đòi làm cậu tao hối hận? Không soi gương mà xem lại mình à, mày xứng sao?"
Diệp Sở lạnh lùng liếc sang: "Câm. Còn lắm mồm nữa, đừng trách tôi không khách khí."
Triệu Sâm giận điên người; nếu không phải không đúng chỗ, cậu ta đã lao vào đánh ngay.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!