Diệp Sở lên lầu, không thấy Khương Quân Dao, bèn vào phòng tắm tắm rửa trước.
Trên sân thượng tầng cao nhất, Khương Quân Dao đang gọi điện: "Sư tỷ, chị có biết vị Sở Bá Vương đó lai lịch thế nào không?"
"Tạm thời chị chưa rõ, chị cũng đang điều tra."
Quân Dao khẽ ồ một tiếng, lại hỏi: "Sư tỷ, chị thấy có khi nào bên kia cũng nhắm tới cổ mộ đó không?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi mới lên tiếng: "Khó nói trước lắm. Dù sao chị cũng sẽ nhờ người điều tra, có tin tức gì sẽ báo cho em."
"Được."
Cúp máy, ánh mắt phượng của Khương Quân Dao thoáng trầm lại.
Nghĩ đến bóng lưng hiên ngang trong đoạn video dùng tay không chặn lưỡi khí, cô liền giật mình kinh sợ.
Cô vốn tưởng thiên phú của mình đã là khá, không ngờ vẫn có người còn lợi hại hơn.
Quả đúng là núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.
Tài năng bậc ấy mới xứng gọi là một kỳ tài yêu nghiệt thực thụ.
Dù kiêu ngạo và lạnh lùng như cô, phút này cũng thấy tim mình rung lên đôi chút.
Nhưng vừa nghĩ đến Diệp Sở, cô bất giác thở dài bất lực.
Lúc đầu, Khương Quân Dao còn có chút thiện cảm với Diệp Sở, nhưng sau mấy chuyện xảy ra gần đây, thiện cảm ấy đã tiêu tán sạch.
So ra thì càng thấy anh ta quá đỗi tầm thường.
Suy cho cùng, hai người không cùng một đẳng cấp, nhiều thứ khó mà hợp nhau.
Nếu không nghĩ tới cảm xúc của Hàn Mộng Quyên, cô đã ly hôn từ lâu.
Người đàn ông xứng với Khương Quân Dao, chưa cần phải yêu nghiệt như Sở Bá Vương, nhưng ít ra cũng phải là rồng phượng giữa muôn người, hiếm có khó tìm.
Dưới lầu, Diệp Sở tắm xong, định nghỉ ngơi thì nhận được cuộc gọi từ Diệp Đình Đình.
Cô ấy báo là nhà họ Diệp đã đồng ý.