Đúng lúc hai người chuẩn bị rời đi, một bóng người vạm vỡ như tòa tháp xông vào phòng riêng.
Chính là Mãn Hùng vội vã chạy tới.
Thì ra vì phẫn nộ, tu vi của anh ấy nhích lên đôi chút nên mới phá bỏ trói buộc rồi thoát ra, lập tức chạy đến đây.
Thấy cảnh trong phòng, anh ấy thoáng sững sờ, rồi nhìn về phía Diệp Sở: "Thần y Diệp, anh không sao thì tốt quá."
Thấy anh ấy mình đầy thương tích, Diệp Sở hỏi: "Anh bị làm sao vậy?"
Mãn Hùng cũng không giấu giếm, nói sơ qua tình hình, rồi trừng mắt giận dữ nhìn Mã Tứ Thủy.
"Cho mày chừa thói vong ân bội nghĩa, giờ chịu báo ứng rồi nhé!"
Nhìn thảm trạng của đối phương, anh ấy chẳng những không buồn, mà chỉ thấy hả dạ.
Mã Tứ Thủy trong lòng hối hận khôn nguôi, nhưng đến nước này thì hối cũng vô ích.
Hả dạ xong, Mãn Hùng lại hơi tò mò: "Thần y Diệp, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Vương Tam Thông lên tiếng, giải thích sơ qua.
Nghe xong, Mãn Hùng chấn động tột độ, ngây ra nhìn Diệp Sở.
Không ngờ Diệp Sở lại lợi hại đến thế.
Chẳng phải nghĩa là mình lo hão rồi sao?
Diệp Sở nói: "Anh đến đúng lúc. Hai người này giao cho anh."
Mãn Hùng gật đầu: "Thần y Diệp cứ yên tâm, tôi sẽ báo cáo đầy đủ với cấp trên.'
Diệp Sở gat đầu, rồi cùng Vương Tam Thông rời khỏi đây.
......
Chẳng bao lâu, một đoạn video lan truyền như bão trên mạng, đặc biệt ở Giang Đô, gần như phủ sóng khắp cac kênh truyền thông và đai truyền hình.
"Cái gì, Chu Thống Lĩnh lại bị người ta ám hại ư?"
"Hộ Long Vệ là cơ quan gì thế? Sao lại thâm độc tàn nhẫn đến vậy, vì tư lợi mà dám giết cả thống lĩnh quân Vệ Thành."
Điều khiến người bình thường kinh hai là có kẻ dám ám hại thống lĩnh quân Vệ Thành.
Dù gì trong mắt dân thường, đó đã là một chức quan cực kỳ lớn.
Những người hiểu chuyện hơn, như các gia tộc lớn ở Giang Đô, thì sửng sốt vì có người dám đắc tội với Hộ Long Vệ, lại còn dám công khai tội trạng của họ trước công chúng.
Ngoài ra còn có cảnh giao chiến trong video.
Hóa khí thành đao, đó là thủ đoạn chỉ bậc Đại Tông Sư mới làm được.