Ánh mắt hắn chợt lóe lên vẻ hung ác, cánh tay lần xuống thắt lưng, định liều chết một phen. Nhưng vừa mới động đậy, một bàn chân to dẫm mạnh xuống.
Rắc!
Cánh tay bị giẫm gãy, đau đến hắn chỉ bật ra một tiếng rên nghẹn.
"Đồ cặn bã, ông đây giết mày!" Gã gầm lên, môi mấp máy liên hồi.
Một ám khí nhỏ như sợi tóc vút ra, nhằm thẳng vào giữa hai lông mày của Diệp Sở.
Diệp Sở sầm mặt, nghiêng đầu né khỏi, rồi ra tay như chớp, đánh gãy tay chân đối phương, lại điểm vài huyệt đạo trên người hắn.
Gã lập tức vặn vẹo vì đau, miệng không ngừng gào thét thảm thiết.
"A a a ... "
"Giết ... giết tao đi ... "
Đau đến mức cùng cực, hắn đã không trụ nổi, chỉ muốn cầu chết.
Nhưng Diệp Sở không động lòng, lạnh lùng đứng nhìn.
Chừng mười lăm phút sau, anh mới ra tay lần nữa, lại điểm thêm vài huyệt trên người gã.
Đối phương lúc này mới ngừng gào rú, nét đau đớn trên mặt vơi đi đôi chút.
Hắn mồ hôi vã ra như tắm, mặt mày trắng bệch như giấy.
Diệp Sở hỏi tiếp: "Nói đi, anh là ai? Vì sao muốn giết tôi?'
Gã không dám chần chừ nữa, giọng yếu ớt: "Tao là Lạc Thiên Tuyệt, sát thủ Án Bảng ... "
Gã đàn ông ấy chính là Lạc Thiên Tuyệt.
Hóa ra, ban ngày đánh úp Vương Tam Thông không thành, hắn liền ẩn mình chờ thời, đồng thời định xử lý một mục tiêu khác trước. Sau khi lén điều tra, biết được chỗ ở của Diệp Sở, hắn phục ở vùng ngoại vi của khu biệt thự để đợi. Thế nên mới xảy ra cảnh vừa rồi.
Nhưng Lạc Thiên Tuyệt không ngờ, bản thân đến Hộ Long Vệ còn chẳng kiêng dè, cuối cùng lại ngã ngựa trước một thẳng nhóc vô danh.
Diệp Sở ngạc nhiên: "Anh là Lạc Thiên Tuyệt à?"
Lạc Thiên Tuyệt gật đầu, nghiến răng: "Lần này tao thua, muốn giết muốn chém tùy mày."
Diệp Sở làm như không nghe, lại hỏi: "Ai đăng nhiệm vụ giết tôi?"
"Không biết." Lạc Thiên Tuyệt lắc đầu. "Bọn tao chỉ thấy nội dung nhiệm vụ, không thể thấy thông tin người thuê."
Diệp Sở thoáng nghĩ trong đầu: dạo gần đây anh đã đắc tội nhánh lớn nhà họ Khương và nhà họ Diệp. Không biết là bên nào muốn lấy mạng anh?
"Yên tâm, tôi sẽ không giết anh." Diệp Sở nhạt giọng. "Loại ác nhân như anh phải bị công lý trừng trị."
Anh lấy điện thoại gọi cho Chu Bỉnh Thiên, định nhân dịp này gây thêm một ân tình
Cùng lúc đó, tại tổng bộ quân Vệ Thành.
Chu Bỉnh Thiên bận đến nỗi đầu bù tai rối. Nghe tin Lạc Thiên Tuyệt hạ sát mấy người Hộ Long Vệ rồi còn bình an thoát đi, ông ấy chết lặng cả người. Nếu hắn quậy ở Giang Đô thì rắc rối to đấy. Sự việc mà ầm ĩ lên, chức thống lĩnh quân vệ thành của ông tuyệt đối khó thoát trách nhiệm.
"Tình hình thế nào? Có tin tức gì của Lạc Thiên Tuyệt chưa?" Ông hỏi thuộc
hạ.
Đám thuộc hạ đồng loạt lắc đầu.
"Vô dụng, toàn một lũ vô dụng! Chừng ấy thời gian mà chẳng moi được lấy một manh mối, các người ăn hại hết à?" Chu Bỉnh Thiên mắng như tát nước, đồng thời càng bực Kim Bằng và mấy người kia. Ai nấy tự cho mình là đúng, kết quả thì sao? Nếu khi đó bố trí thêm mấy chục cảnh vệ thành phố trang bị súng ở nhà họ Vương, Lạc Thiên Tuyệt muốn chạy cũng đâu có dễ đến thế.
Đột nhiên, chuông điện thoại reo.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!