Thấy Diệp Sở bước ra, Mãn Hùng sốt ruột hỏi ngay: "Đội trưởng thế nào rồi?"
Vương Tam Thông và mấy người khác cũng hiếu kỳ nhìn sang.
"Tạm thời giữ được mạng." Diệp Sở bình thản nói: "Muốn chữa dứt điểm, còn cần một vài dược liệu hỗ trợ."
Mãn Hùng chưa tin lắm, quay người vào phòng cấp cứu. Thấy chỉ số sinh tồn của Mã Tứ Thủy đã ổn định, hắn mới thực sự yên tâm.
Ra ngoài, hắn cúi đầu cảm ơn Diệp Sở: "Đa tạ Thần y Diệp ra tay cứu đội trưởng. Ân này Mãn Hùng tôi nhất định ghi lòng tạc dạ. Sau này Thần y Diệp có gì cần, cứ việc mở lời."
Diệp Sở xua tay: "Không sao. Quan trọng nhất bây giờ là nhanh chóng tìm đủ dược liệu cần thiết."
Mãn Hùng lập tức hỏi: "Cần những vị nào? Anh nói đi, tôi đi tìm ngay."
"Cần nhân sâm rừng trăm năm, hà thủ ô, cỏ chỉ huyết ... "
Anh liệt kê một hơi mấy vị, cái nào cũng quý hiếm vô cùng.
Đến người Hộ Long Vệ như Mãn Hùng nghe xong cũng phải tặc lưỡi.
"Những vị này đều rất quý, gom đủ e cần thời gian." Hắn trầm giọng: "Đội trưởng trong tình trạng này còn cầm cự được bao lâu?"
"Nhiều nhất một tháng." Diệp Sở nói: "Lâu hơn một tháng thì tôi không dám đảm bảo."
Mãn Hùng gật đầu: "Được, lát nữa tôi đi gom ngay."
"Anh Mãn Hùng cứ yên tâm, phía tôi cũng sẽ cho người đi tìm." Vương Tam Thông lên tiếng.
Đúng lúc này, từ xa có hai bóng người đi tới.
Một người chính là Kim Bằng, người còn lại là một thanh niên mặt mũi lạnh lùng, thần sắc kiêu ngạo.
"Mãn Hùng, đội trưởng thế nào rồi? Tôi mời được Thần y Tư Đồ, cao đồ của Trương Y Thánh ở Kim Lăng." Kim Bằng nhìn Mãn Hùng nói.
Mãn Hùng chỉ vào Diệp Sở: "Nhờ Thần y Diệp, đội trưởng đã qua cơn nguy kịch."
Lúc này Kim Bằng mới thấy Diệp Sở giữa đám đông, mặt hắn sầm lại: "Thằng nhãi, là mày?"
Mãn Hùng lấy làm lạ: "Anh biết Thần y Diệp?"
Kim Bằng khịt mũi cười nhạt: "Mãn Hùng, chắc mày bị thẳng này lừa rồi. Nó chỉ là ếch ngồi đáy giếng, biết quái gì y thuật?"
Mãn Hùng chau mày, chưa kịp lên tiếng thì Vương Tam Thông đã nói trước:
"Anh bạn, ăn nói cho cẩn thận. Thần y Diệp không phải kẻ để anh tùy tiện nghi ngờ.
Mặt Kim Bằng sa sầm. Bọn họ vừa bảo vệ cho Vương Tam Thông, vậy mà đối phương lại đứng về phía một kẻ ngoài.
"Hừ, anh Vương, anh khỏi dạy tôi phải nói thế nào." Giọng hắn cũng lạnh hẳn.
Vương Tam Thông còn định nói nữa thì bị Diệp Sở giơ tay ngăn lại.
"Được rồi, anh Vương, không cần đôi co với cái đồ tự cao tự đại đó. Đi thôi."
Nói xong anh sải bước bỏ đi, từ đau đen cuối chang buồn liếc Kim Bằng lấy một cái.
Mặt Kim Bằng càng sầm lại: "Đồ rác rưởi, mày nói gì? Có gan thì nói lại lần nữa!"
Diệp Sở quay đầu, vẻ mặt bình thản: "Tôi nói tôi không muốn chấp với một thằng ngu tự cao tự đại. Nghe rõ chưa?"
"Muốn chết à!"
Kim Bằng nổi trận lôi đình, lao về phía Diệp Sở.
Nhưng chưa kịp lại gần thì đã bị Mãn Hùng chặn lại.
"Mãn Hùng, mày làm gì? Tránh ra."
Kim Bằng mặt mày u ám. Mãn Hùng hừ lạnh: "Kim Bằng, tôi không cho phép anh động vào ân nhân cứu mạng của đội trưởng."
Kim Bằng đành thôi, ánh mắt lạnh băng quét sang Diệp Sở: "Nhãi con, lần này coi như mày gặp may. Cứ chờ đó, sớm muộn tao sẽ cho mày biết, có những người không phải dạng mày thích đụng vào là đụng được."
Diệp Sở đáp lại bằng một ánh nhìn khinh khỉnh, rồi quay lưng bỏ đi.
Lúc này, im lặng còn có sức nặng hơn mọi lời nói.
Vương Tam Thông lập tức theo sát.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!