Một câu đâm thẳng vào lòng tự trọng của hắn.
Phùng Hán Tam tức đến trào máu, lại phun thêm ngụm máu, đầu nghẹo sang một bên ngất lịm.
"Sư huynh!"
Tô Vạn Sơn giật nảy mình, vội lao tới xem thương thế cho Phùng Hán Tam.
Vài người nhà họ Diệp ngây dại như gà gỗ, nằm mơ cũng chẳng ngờ.
Thằng con riêng phế vật họ khinh bỉ bấy lâu lại có tu vi võ đạo kinh người đến thế.
Đến cao thủ Đoạn Thể cấp chín mà còn chẳng địch nổi.
Vậy hắn rốt cuộc ở cấp độ nào?
Đoạn Thể Đỉnh Phong, hay đã là Tông Sư?
Nghĩ tới đây, mấy người đều thở dốc thấy rõ.
Nhất là Diệp Thiên Thành, trong lòng không kìm được dâng lên nỗi hối hận.
Giá mà biết Diệp Sở lợi hại thế này, sao phải đẩy anh đi ở rể để đổi lấy hợp tác với nhà họ Khương?
"Sở à, vừa rồi bố chỉ đùa với con thôi, con đừng để bụng." Diệp Thiên Thành gượng cười, muốn vớt vát mối quan hệ.
Diệp Sở cười lạnh: "Diệp Thiên Thành, đừng giở mấy trò đó với tôi."
"Nói đi, tin nhắn ông gửi cho tôi tốt nhất là thật. Bằng không, đừng trách tôi không nể tình."
Khóe mắt Diệp Thiên Thành giật nhẹ, ánh mắt thoáng tối lại.
Mình đã chủ động xuống nước mà đối phương còn giữ thái độ như vậy.
Diệp Dật Phi bực bội: "Diệp Sở, mày có giỏi đến đâu cũng là máu mủ nhà họ Diệp. Có ai nói chuyện với cha mình kiểu đó không?"
Vút
Thân ảnh Diệp Sở chợt lóe, thoắt cái đã tới trước mặt Diệp Dật Phi, vung tay tát một cái như chớp.
Bốp!
Diệp Dật Phi bị đánh đến chảy máu mũi và miệng, loạng choạng ngã sấp xuống đất.
Hắn ôm gò má đau rát, mặt mũi vặn vẹo: "Đồ cặn bã, mày ... mày dám đánh tao?'
Hắn không dám tin: thẳng phế vật bị hắn ức hiếp từ nhỏ lại dám ra tay với mình.
Tạ Vũ San nổi giận đùng đùng: "A a a, đồ tiện chủng, tao phải giết mày!"
Bà ta hét ra lệnh với đám vệ sĩ phục sẵn bốn phía: "Tất cả vào đây! Phế thằng tiện này cho tao!"
Đám vệ sĩ ùn ùn xông vào, chừng ba bốn chục người, tay nào cũng lăm lăm vũ
khí.
"Xông hết lên! Không cần nương tay, có chuyện tao chịu."
Đám vệ sĩ không do dự, lập tức vây chặt Diệp Sở.
Diệp Sở chẳng hề sợ hãi, vào thế thủ, bắt đầu nghênh chiến.
Bốp! Bốp! Bốp!
Chớp mắt đã có mấy người bị hất văng.
Thấy người ngã càng lúc càng nhiều, Tạ Vũ San gầm lên với tên đội trưởng: "Tạ Sơn, dùng súng!"
Tạ Sơn không dám chần chừ, lập tức rút súng ngắn từ thắt lưng, lặng lẽ nhắm ban vao Diệp Sở.
Diệp Thiên Thành thấy vậy cũng không ngăn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!