Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Mãnh Long Xuất Ngục - Diệp Sở (FULL)

"Con đường võ đạo, bước thứ nhất là Đoạn Thể: hấp nạp linh khí giữa trời đất, hoặc dùng tắm thuốc để tôi luyện cơ thể, tăng cường khí huyết."

"Bước thứ hai, Tông Sư Khai Mạch: khai thông kỳ kinh bát mạch trong cơ thể. Bước thứ ba, Hóa Kình Đại Tông Sư: kình lực phát ra ngoài, có thể làm đối thủ bị thương dù không chạm vào."

Tôn Ngữ Nhu nghe mà say mê: "Lợi hại quá, thì ra thế giới chúng ta sống kỳ diệu đến vậy."

Cô cảm giác như mở ra một chân trời mới.

Những điều Diệp Sở nói và truyền dạy hoàn toàn khác với kiến thức trước đây cô học được.

"Ha ha, thế giới này phức tạp và thần bí hơn em tưởng rất nhiều." Diệp Sở cười nói: "Những cảnh giới về sau đợi lúc khác anh sẽ nói, nhớ kỹ, con đường võ đạo phải vững bước từng bước, đừng nóng vội, đừng ham cao."

Thiếu nữ gật đầu thật mạnh.

Sau đó, hai người mặc quần áo, rời khỏi phòng.

Chẳng bao lâu, Tôn Tú Anh trở về.

Tôn Ngữ Nhu tò mò: "Mẹ, sao mẹ về muộn thế?"

Liếc qua đã thấy con gái khác hẳn, bà biết gạo đã nấu thành cơm, chỉ biết thầm lắc đầu.

Nếu mẹ không về muộn thế, hai đứa lấy đâu ra cơ hội!

"Có chút việc bị chậm lại."

Bà tiện miệng đáp, rồi xách đồ vào bếp.

Tôn Ngữ Nhu đi theo phụ giúp.

Không lâu sau, hai mẹ con bày ra một bàn đầy món ngon.

Diệp Sở ở lại ăn tối cùng hai mẹ con.

Quay lại trước đó một chút, hai cha con Diệp Thiên Thành mặt mũi bầm dập trở về nhà họ Diệp.

Tạ Vũ San sợ đến tái mặt: "Dật Thần, các con làm sao vậy? Sao lại ra nông nỗi này?"

"Chẳng phải tại thằng khốn Diệp Sở." Diệp Dật Thần nghiến răng nghiến lợi: "Bố, thằng khốn đó quá đáng lắm rồi, chúng ta nhất định phải bắt nó trả giá."

Hắn càng nghĩ càng tức, chỉ hận không thể giết Diệp Sở ngay lập tức.

Diệp Thiên Thành mặt mày u ám gật đầu: "Bố gọi cho Tô đại sư ngay."

Không lâu sau, Tô Vạn Sơn dẫn sư huynh Phùng Han Tam đến biệt thự nhà họ Diệp.

Để chắc ăn, Diệp Thiên Thành còn gọi đến một đám vệ sĩ tay lăm lăm vũ khí; hôm nay quyết phải dạy cho Diệp Sở một bài học nhớ đời.

Cho nó biết ai là bố.

"Gia chủ, vị này chính là sư huynh của tôi, Phùng Hán Tam." Tô Vạn Sơn chỉ vị lão giả bên cạnh giới thiệu với Diệp Thiên Thành.

Diệp Thiên Thành vội bước lên, nhiệt tình chìa hai tay: "Nghe danh Phùng lão đã lâu, hôm nay gặp quả nhiên bất phàm, hân hạnh, hân hạnh."

Phùng Hán Tam chỉ khẽ gật đầu, rồi ngạo nghễ đi tới ngồi xuống sofa.

"Báo trước, tôi ra tay thì giá không rẻ đâu."

Diệp Thiên Thành thu lại vẻ ngượng ngùng trên mặt, vội nói: "Phùng lão yên tâm, khi xong việc, nhà họ Diệp nhất định sẽ hậu tạ."

Phùng Hán Tam ừ một tiếng, hỏi: "Thằng đó đâu?"

"Phùng lão đợi một lát, tôi gọi nó về ngay."

Diệp Thiên Thành vừa nói vừa rut điện thoại, nghĩ ngợi một chút rồi soạn một tin nhắn gửi cho Diệp Sở.

Bên này, Diệp Sở ăn xong, vừa định rời đi thì nhận được thông báo có tin nhắn.

Anh mở ra xem, mắt lập tức nheo lại.

"Tao chợt nhớ, trước lúc mất, mẹ mày có để lại một lời trăn trối. Muốn biết thì về nhà họ Diệp ngay."

Vừa nhìn nội dung, anh biết ngay ai gửi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!