Anh thấy tim nóng lên, không kìm được ôm lấy eo thon của cô, thì thầm bên tai: "Giữa chung ta không cần noi cảm ơn."
Thân hình cô khẽ run, khuôn mặt trắng ngần lập tức ửng hồng, nhưng không chống cự; đôi tay ngọc ngà vòng qua ôm cổ anh.
Thấy đôi môi đỏ mọng ở ngay trước mắt, anh không kiềm được cúi xuống hôn.
Môi chạm môi, cảm giác mềm mại lan đến, đồng thời hương thiếu nữ thoang thoảng phả ra.
Tôn Ngữ Nhu khép nhẹ mắt, ngập ngừng đáp lại.
Động tác của anh cũng vụng về.
Nói đúng ra, đây mới là nụ hôn đầu của anh.
Lần trước với Vân Băng Uyển tuy cũng có, nhưng cô ấy bị trúng thuốc kích tình, hành động cực kỳ cuồng nhiệt, anh chỉ có thể bị động chiều theo, chẳng cảm được gì mấy.
Trong tầng hầm yên tĩnh, một nam một nữ ôm chặt nhau, môi lưỡi quấn quít, bầu không khí mập mờ lan tỏa.
Đúng lúc cả hai hôn đến quên trời đất, giọng Tôn Tú Anh bỗng vang lên từ đầu cầu thang:
"Ngữ Nhu, Sở ơi, lên an cơm nào."
Cả hai giật mình, vội vàng buông nhau ra.
Tôn Ngữ Nhu chỉnh lại quần áo hơi xộc xệch, gương mặt hồng rực, mái tóc rối xõa trên vai, trông còn động lòng hơn thường ngày.
Cô hơi ngại không dám nhìn anh, đi trước lên lầu.
Anh thấy vậy bật cười, nhanh chóng theo sau.
Lên đến nơi, Tôn Tú Anh đã nấu xong.
Thấy mặt Tôn Ngữ Nhu hơi ửng hồng, bà liền đoán ra đôi phần, nhưng không nói gì, cười xòa gọi: "Sở ơi, vào ăn cơm đi."
Ăn xong, Tôn Tú Anh nói: "Ngữ Nhu, con dọn bát đũa đi, rồi cùng Sở sắp xếp mấy món đồ cổ và tranh chữ cho gọn gàng."
"Mẹ đi mua thêm ít đồ an với ruou. Trua voi qua, chang chuẩn bị được món gì. Tối phải tiếp đãi Sở cho tử tế."
Noi xong, ba khong cho hai nguoi co hoi tra loi, lap tuc đung len roi khỏi biệt
thự
Ra khỏi cửa, Tôn Tú Anh ngoái nhìn lại, ánh mắt khó tả.
"Con gái à, mẹ đã tạo cơ hội cho con rồi đó, nắm được hay không là tùy con."
Vốn dĩ Tôn Tú Anh còn có phần phản đối Diệp Sở; theo suy nghĩ của bà, chỉ muốn con gái tìm một người bình thường mà lấy, sống bình yên cả đời là được.
Nhưng sau chuỗi việc vừa qua, bà cũng hiểu ra:
Tôn Ngữ Nhu quá xinh đẹp, dễ bị nhòm ngó, nhất định phải tìm được chỗ dựa.
Đúng là 'hồng nhan bạc mệnh'.
Diệp Sở rõ ràng là lựa chọn không tệ, vừa khéo Tôn Ngữ Nhu lại thích anh, bà không muốn ngăn cản nữa, chỉ muốn tác thành cho hai người.
Diệp Sở và Tôn Ngữ Nhu hoàn toàn không biết ý nghĩ của Tôn Tú Anh.
Hai người thu dọn bát đũa xong, bắt đầu sắp xếp đồ cổ và tranh chữ.
Chẳng mấy chốc là xong.
Tôn Ngữ Nhu lau mồ hôi trên trán: "Anh Diệp, em đi tắm chút."
"Ừ, em đi đi." Anh gật đầu.
Cô ôm bộ quần áo vào phòng tắm. Nghe tiếng nước ào ào, ngọn lửa vừa tắt trong anh lại bùng lên.
Anh không kìm được nhìn về phía phòng tắm, trong đầu vô thức hiện lên cảnh cô đang tắm, chỉ thấy máu nóng trong người càng thêm sôi sục.
Anh vội hít sâu trấn tĩnh, mới tạm nén được cơn bứt rứt trong người.
Chẳng bao lâu, Tôn Ngữ Nhu quấn chiếc áo choàng tắm trắng tuyết bước ra.
Mái tóc ướt rượt xoa trên bờ vai trắng ngần, áo choang ôm khít thân hình thon thả, đường nét mềm mại hiện rõ.
Đôi chân dài trắng mịn, dưới nắng ánh lên vẻ ngọc ngà.
Anh vội quay đầu đi, không dám nhìn lâu, sợ mình không kìm được.
Thấy phản ứng ấy, Tôn Ngữ Nhu cười tinh nghịch, cố ý bước đến trước mặt anh, tò mò: "Anh Diệp, anh sao thế?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!