Dưới sự cầm đầu của tên du côn tóc vàng, cả bầy lưu manh lao vào đập phá quầy thịt nướng tơi bời.
Khách khứa vội vàng tản đi, sợ rước họa vào thân.
Cuối cùng chỉ còn lại bàn của nhóm Diệp Sở.
Sắc mặt Vương Tam Thông sầm xuống, tâm trạng đang vui lập tức tụt dốc.
Hắn liền ra lệnh cho đám vệ sĩ: "Đi, dạy cho mấy thằng kia một bài học."
Vài vệ sĩ lập tức xông lên, chẳng nói chẳng rằng, ra tay luôn.
"Tụi mày là ai, bọn tao là người của Hội Bạch Lang đó ... "
Tên du côn tóc vàng còn đang gân cổ dọa thì ăn ngay một bạt tai, nuốt lời vào họng.
Đám vệ sĩ đều là lính đặc công xuất ngũ, đối phó mấy thẳng côn đồ vặt này dễ như trở bàn tay.
Chỉ trong chốc lát, cả bọn bị đánh đến khóc la gọi mẹ.
Ông chủ mập ban đầu thì sững sờ, rồi vội vã lao tới cảm ơn: "Cảm ơn các anh đã ra tay, tôi ... tôi không lấy tiền các anh."
Lời cảm ơn tuy mộc mạc nhưng rất chân thành.
Mấy vệ sĩ không nói tiếng nào, quay về đứng sau lưng Vương Tam Thông.
Ông chủ mập lon ton chạy tới: "Hai sếp, cảm ơn hai vị đã ra tay, các vị còn muốn ăn gì không? Tôi nướng liền."
Vương Tam Thông cười xua tay: "Chuyện nhỏ thôi, ông chủ đừng bận tâm, cứ lo làm việc đi."
Ông chủ vừa đi khỏi, Diệp Sở liếc sang đám du côn, đôi mắt hơi nheo lại.
Thấy ánh mắt Diệp Sở khác lạ, Vương Tam Thông hiếu kỳ: "Thần y Diệp quen mấy đứa đó à?"
Diệp Sở lắc đầu, đứng dậy bước tới gần bọn chúng.
Tên du côn tóc vàng loạng choạng đứng dậy, ánh mắt đầy oán độc: "Đồ cặn bã, tụi mày cứ đợi đấy, chuyện hôm nay chưa xong đâu."
Diệp Sở đạp một chân lên đầu hắn, mặt không cảm xúc: "Nói đi, ai bảo chúng mày mượn danh Hội Bạch Lang tới đây quậy?"
Hội Bạch Lang và hội Hổ Đen vừa mới sáp nhập, người ngoài có thể chưa biết, chứ đàn em bên dưới không lẽ lại không biết.
Đám này cố tình nhân danh Hội Bạch Lang gây chuyện, lại còn lấn địa bàn của hội Hổ Đen để quậy, rõ ràng muốn cố ý châm ngòi gây hấn.
Tên tóc vàng chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn lì, nghiến răng: "Tao không hiểu mày nói gì. Bọn tao chính là người của Hội Bạch Lang. Đại ca tao là đường chủ của Hội Bạch Lang, anh Lý Trọc. Mau thả tao ra, bằng không đợi đại ca tao tới thì mày chết chắc."
Khóe môi Diệp Sở khẽ nhếch: "Vậy à? Thế gọi cái anh Lý Trọc đó tới đây đi, để xem hắn làm gì được tôi?"
Tên tóc vàng hoang mang thấy rõ, mặt lúc trắng lúc xanh.
"Sao? Không dám gọi à?" Diệp Sở khẽ cười khẩy. "Hay là gọi không nổi."
Tên tóc vàng như chợt hiểu ra điều gì, giọng run run: "Mày ... mày rốt cuộc là ai?"
"Nếu mày không gọi, thì để tao gọi."
Nói xong, Diệp Sở lấy điện thoại ra, gọi cho Lý Trọc.
Tên tóc vàng hoảng loạn thật sự, nhưng vẫn cố vớt vát:
"Xạo! Mày làm sao mà quen được anh Lý Trọc."
Diệp Sở chẳng buồn đáp, nói mấy câu với người bên kia rồi cúp máy.
"Canh chừng bọn chúng."
Anh dặn đám vệ sĩ một tiếng, rồi quay lại tiếp tục ăn nướng với Vương Tam Thông.
"Lão Vương, xử lý chút việc, để anh đợi lâu."
Vương Tam Thông xua tay, hắn cũng thấy có gì đó không bình thường.
Chẳng bao lâu, Lý Trọc dẫn theo một đám đông ập tới quầy nướng.
"Đại ca, anh dặn gì ạ?" Hắn bước tới trước mặt Diệp Sở, cung kính hết mực.
Diệp Sở kể sơ qua sự việc, chỉ vào mấy tên tóc vàng: "Anh xem mà xử lý."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!