Tiền Hân áy náy: "Chú Khương, xin lỗi, suýt quên chú đang ngồi đây."
"Không sao, không sao." Khương Hải Vân vội xua tay, rồi hiếu kỳ hỏi: "Ông Tiền, Hiệp Hội Thương Mại Giang Nam thật sự định đầu tư một dự án lớn ở khu Đông à?"
Tiền Hào Sâm cười gật đầu: "Đương nhiên. Chuyện như thế này tôi cũng chẳng có lý do gì lừa anh Khương cả."
Khương Hải Vân nghĩ cũng phải, lại hỏi: "Ông Tiền có thể nói cụ thể hơn cho tôi được không?"
"Không vấn đề." Tiền Hào Sâm gật đầu dứt khoát, khóe môi khẽ nhếch.
Bữa đó kéo dài mai đến tận chiều. Khương Hải Vân lòng đầy mãn nguyện, chuẩn bị rời đi.
Tiền Hân gọi ông lại: "Chú Khương, chú cũng biết, thằng họ Diệp kia nhìn cháu là ngứa mắt, e là đến lúc ấy nhất định sẽ tìm mọi cách cản trở."
"Chú về bàn lại đi, không thì thôi, đừng vì một khoản đầu tư mà xảy ra xích mích trong nhà."
Khương Hải Vân hừ lạnh: "Cháu yên tâm, nó chỉ là kẻ ở rể, đâu quản được chuyện của chú."
Nói xong ông vội vã rời đi.
"Bố, bố nói xem thẳng họ Khương kia có mắc câu không?" Tiền Hân cau mày.
Tiền Hào Sâm mỉm cười tự tin: "Yên tâm, bố đã điều tra kỹ rồi, Khương Hải Vân đúng là đồ đầu đất."
"Nếu không nhờ vợ với con gái chống đỡ, đã sớm bị nhánh lớn nhà họ Khương hại chết rồi."
"Chuẩn, nhưng người đàn bà Khương Quân Dao kia không đơn giản, liệu có xảy ra trục trặc gì không?" Tiền Hân hơi lo.
"Hơn nữa thang rác rưởi họ Diệp ấy còn biết rõ tình hình, chắc chắn sẽ nhảy ra ngăn cản."
"Hề hề, nhìn thái độ của Khương Hải Vân thì đoán chừng thẳng họ Diệp có nói gì ông ta cũng chẳng tin, trừ phi gọi Gia Cát Triết Nhã ra chứng minh ngay trước mặt."
Tiền Hào Sâm xua tay cười: "Nếu thật đến mức đó thì coi như xui. Dù sao ta cũng chỉ thử một vố, vớ được ít tiền là chuồn ra nước ngoài ngay; không được thì cũng chẳng sao."
Thì ra hom ấy hai cha con sau khi bị Gia Cat Triet Nha dan mặt thì hận Diệp Sở thấu xương.
Đúng lúc đó Khương Hải Vân gọi điện tới để cảm ơn.
Cáo già Tiền Hào Sâm quyết định nhân cơ hội này lừa một vố nhà họ Khương cho bõ tức, coi như trả thù.
Bên này, sau khi quay về, Khương Hải Vân lập tức kể chuyện đầu tư cho Hàn Mộng Quyên.
"Mộng Quyên, đây là cơ hội ngàn năm có một, mình tuyệt đối không thể bỏ qua."
Nghe xong, Hàn Mộng Quyên chau mày: "Cơ hội với chả ngàn năm! Nhìn là biết nhà họ Tiền đó chẳng đáng tin. Có khi ông bị họ lừa rồi."
Diệp Sở cũng nói: "Ba, chuyện này có gì đó rất đáng ngờ, ba tuyệt đối đừng tin."
Khương Hải Vân trợn mắt: "Câm miệng! Đồ phế vật, đến cấp hai còn chưa tốt nghiệp thì biết cái quái gì."
Nói xong ông chẳng thèm liếc Diệp Sở, tiếp tục bảo với Hàn Mộng Quyên: "Mộng Quyên, nói thật với bà nhé, chuyện hôm nay hoàn toàn là trùng hợp. Nếu không phải tôi mời họ ăn cơm thì chẳng đời nào biết được."
"Hơn nữa neu khong phải ông Tiền đang kẹt tiền, thì mình vốn chẳng có cửa chen vào."
"Vả lại phía ông Tiền còn chưa gật đầu với tôi, bảo là phải hỏi thêm ý kiến cấp cao. Bà cũng biết cậu Tiền ấy thích Quân Dao nhà mình, tôi đoán đến lúc đó chắc không vấn đề."
"Bà cũng biết ông cụ thiên vị nhánh lớn, chúng ta phải tự lo đường lui cho mình, tuyệt đối không được lỡ dịp này."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!