"Đại nhân, chúng tôi đã thành công thu phục hội Hổ Đen."
"Làm rất tốt." Diệp Sở khen một câu, rồi nói: "Tôi đang ở dưới sảnh, cho người xuống đón tôi, tôi lên xem."
"Vâng, đại nhân chờ một lát, tôi ra đón ngài ngay."
Không lâu sau, Bạch Hiểu Hiểu từ hộp đêm bước ra.
"Đại nhân, mời ngài." Cô cung kính mời.
Diệp Sở gật đầu, theo cô vào hộp đêm.
Đám đàn em gác cửa nhìn mà sửng sốt.
"Người đó là ai mà khiến đại ca kính nể thế?"
Hai người đi thang máy lên tầng cao nhất. Vừa ra thang máy đã ngửi thấy mùi máu tanh.
Vào một phòng làm việc, mùi máu càng nặng; đồ đạc, sàn nhà bị phá tan tành
Hiển nhiên vừa rồi nơi đây xảy ra một trận ác chiến.
Một nhóm chóp bu của hội Hổ Đen bị trói chung lại.
Ai nấy thương tích đầy mình.
Bên cạnh là Lý Trọc cùng những người khác.
Phía họ cũng có người bị thương, nhưng so với đám hội Hổ Đen thì khá hơn nhiều.
"Đại nhân."
Thấy Diệp Sở, mọi người lập tức ùa tới.
Chứng kiến cảnh đó, đám hội Hổ Đen đồng loạt trợn mắt.
Đặc biệt là Trần Tử Báo và mấy kẻ thân tín.
"Thì ra là mày!"
Trần Tử Báo kinh hãi tột độ.
Diệp Sở không chỉ bản thân thực lực đáng sợ, mà còn có thể giúp người khác tăng thực lực trong thời gian ngắn.
Thủ đoạn như vậy, đúng là kinh người.
'Khụ khụ ... A Báo, hắn là ai?" Tả Tu Đao ho khan hỏi.
Trần Tử Báo cười khổ: "Anh Đao, hắn chính là vị Tông Sư trẻ đó. Không ngờ lại là chỗ dựa của Hội Bạch Lang."
Nghe vậy, mắt Tả Tu Đao thoáng co lại, một lúc sau mới trấn tĩnh, hướng về phía Diệp Sở mở miệng:
"Tiền bối, lần trước chúng tôi có mắt không thấy Thái Sơn, đắc tội với ngài, mong ngài rộng lòng bỏ qua. Đợi hội chủ về, nhất định chúng tôi sẽ đích thân tạ tội."
Diệp Sở bước tới trước mặt bọn chúng, nhàn nhạt:
Tôi có thể tha cho các người. Nhưng từ nay các người phải làm chó cho Hội Bạch Lang."
Vẻ mặt cả bọn khó coi, ánh mắt lộ vẻ đắn đo.
Tả Tu Đao thầm thở phào, giả bộ do dự một lát rồi nghiến răng:
"Tất cả nghe theo đại nhân sắp xếp."
Hắn hiểu rõ lúc này quan trọng nhất là giữ mạng.
Những chuyện khác đợi hội chủ về rồi tính.
Thấy phó hội chủ đã đồng ý, người khác tự nhiên không dám nhiều lời.
Rốt cuộc, sống nhục còn hơn chết.
Bạch Hiểu Hiểu bước lên: "Đại nhân, đám này không phải hạng hiền lành, giữ bên mình e là mối họa về sau."
"Không sao, tôi tự biết chừng mực."
Diệp Sở lấy kim bạc ra, bước tới châm mấy huyệt trên người bọn chúng.
Vài tên lập tức mặt mũi méo mó vì đau, miệng gào thét thảm thiết.
Phải một lúc lâu mới dứt tiếng kêu, cả người ướt đẫm mồ hôi, như vừa trải qua địa ngục.
Khiến Bạch Hiểu Hiểu và những người khác sợ hết hồn.
Diệp Sở mỉm cười: "Tôi biết các người đang nghĩ gì. Nhưng nói trước cho rõ: sau này dám phản bội, tôi sẽ cho các người đau chết dần chết mòn."
Cả bọn liên tục lắc đầu, nói không dám.
"Hê hê, cũng đừng sợ quá. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ không để các người thiệt thòi."