Chẳng mấy chốc, hắn dẫn Khương Quân Hổ vào.
Thấy Trần Tử Báo mình mẩy thương tích, Khương Quân Hổ ngạc nhiên: "Anh Báo, anh bị gì vậy?"
Mắt Trần Tử Báo càng nheo lại; sau khi biết thân phận Diệp Sở, gã cảm thấy câu này của đối phương có ý mỉa mai.
Gã không đáp mà hỏi vặn: "Cậu tìm tôi có chuyện gì?"
Khương Quân Hổ hơi khó hiểu, cảm thấy thái độ đối phương có gì là lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, liền nói thẳng ý đồ.
"Anh Báo, tôi muốn nhờ anh xử lý một người."
Trần Tử Báo nheo mắt: "Ai?"
"Thằng phế vật làm rể nhà chú hai tôi." Giọng Khương Quân Hổ lạnh tanh.
Trong lòng Trần Tử Báo tuy ngạc nhiên, nhưng ngoài mặt không lộ nửa phần: "Cậu định xử hắn thế nào?"
Khương Quan Hổ cười nham hiểm: "Tôi muốn hắn thân bại danh liệt, cút khỏi nhà họ Khương."
Trần Tử Báo càng kinh ngạc hơn, song cũng đoán đối phương hắn không biết thực lực của Diệp Sở; bằng không tuyệt chẳng dám vung lời đòi đối phó một thiếu niên Tông Sư.
"Ồ? Cậu định làm hắn thân bại danh liệt kiểu gì?" Gã hứng thú hỏi.
"Tôi tính bỏ thuốc hắn, rồi kiếm mấy thằng bê đê cho chúng thay nhau làm nhục hắn, đến lúc đó chụp ảnh tung lên mạng, để hắn vĩnh viễn không còn mặt mũi gặp ai.”
Khương Quân Hổ nở nụ cười âm độc, lời nói độc địa tột cùng.
Ban đầu hắn định giết Diệp Sở, nhưng sau lại thấy như thế quá nhẹ cho đối phương. Dù sao mục đích là ép hắn ly hôn với Khương Quân Dao. Làm bẩn thanh danh của Diệp Sở cũng đạt mục tiêu, lại còn khiến Khương Quân Dao ghê tởm.
Khóe miệng Trần Tử Báo giật giật; ngay đến kẻ lăn lộn giang hồ như gã cũng thấy kế này quá đê tiện, độc địa.
"Dù sao thang đó cũng là anh re của cậu, cần gì phải hạ độc thủ bẩn thỉu đến vậy?" Gã hơi nhíu mày.
"Anh rể cái con khỉ." Khương Quân Hổ khinh miệt: "Một thẳng phế vật mà xứng à?”
"Nói thẳng nhé, anh Báo, con đàn bà Khương Quân Dao cướp ghế tổng giám đốc của anh tôi. Bọn tôi khó ra tay với ả, đành nhắm vào thằng phế vật kia."
"Anh Báo, chỉ cần anh giúp tôi vụ này, nhà họ Khương nhất định ghi nhớ ân tình này." Khương Quân Hổ chắp tay.
Trong lòng Trần Tử Báo cạn lời: một kẻ bình thường mà cũng dám tính kế một thiếu niên Tông Sư.
Gã vừa định mở miệng từ chối, lại nghĩ trước khi hội chủ về có thể giở vài chiêu ngáng chân Diệp Sở, lỡ đâu gặp may lại thành công.
"Tôi có thể giúp, nhưng cùng lắm tôi chỉ cung cấp địa điểm, người và những thứ cần thiết. Còn lại tự cậu giải quyết."
"Cảm ơn anh Báo, bấy nhiêu là đủ."
Khương Quan Hổ gat đầu; với năng lực của hắn, tùy tiện kiếm mấy người là có thể đối phó Diệp Sở - hắn nghĩ vậy.
Sở dĩ han tìm Trần Tử Bao giup là muốn mượn thế hội Hổ Đen. Nhỡ sau này Khương Quân Dao điều tra, thì có thể đổ hết mọi chuyện lên đầu hội Hổ Đen.
"Anh Báo, phiền anh rồi. Đợi việc xong tôi sẽ đích thân mở tiệc cảm ơn."
Khương Quân Hổ chắp tay: "Giờ tôi về lừa thẳng đó tối nay qua đây, bên anh cũng chuẩn bị đi."
"Được."
Trần Tử Báo khẽ gật đầu; đợi Khương Quân Hổ rời đi, gã lập tức nhìn sang Tả Tu Đao.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!