"Lão nô tuân mệnh."
Bà lão khom người thi lễ, rồi vội vã rời đi.
"Nhà họ Long, dám sỉ nhục người phụ nữ của tôi, cứ đợi đấy."
Trong mắt Diệp Sở lóe lên một tia lạnh.
Nhà họ Long chẳng phải một tháng nữa sẽ làm tiệc mừng sinh nhật cho thiếu chủ sao? Đến lúc đó tôi sẽ tặng cho bọn chúng một món quà thật "lớn".
Bên kia, bà lão trở về nhà họ Long, bái kiến gia chủ nhà họ Long là Long Trấn Sơn
Đó là một người đàn ông trung niên mặt mày nghiêm nghị.
Thấy bà ta bị thương, Long Trấn Sơn nhíu mày: "Chuyện gì thế?"
Bà lão bèn dùng lý do đã chuẩn bị sẵn: "Trên đường về tôi gặp một cao thủ thần bí, đọ vài chiêu, không địch lại nên bị thương."
Mắt Long Trấn Sơn hơi nheo lại: "Sau này ra ngoài cẩn thận, sắp tới Giang Đô e là càng ngày càng không yên."
Bà lão vội gật đầu.
"Con bé con hoang đó phản ứng thế nào?"
Bà lão do dự một chút, cuối cùng vẫn bẩm báo thật: "Tiểu thư có vẻ không chịu.”
Long Trấn Sơn chẳng thèm để tâm: "Hừ, đâu đến lượt nó quyết định. Nuôi nó bao nhiêu năm, cũng đến lúc phải vì gia tộc mà trả giá."
Bà lão im lặng.
"Canh chừng cho kỹ. Con bé con hoang đó mà dám giở trò gì, báo cho tôi ngay."
Bà lão liên tục gật đầu.
...
Nhà họ Khương, thấy Diệp Sở trở về, Hàn Mộng Quyên lo lắng hỏi:
"Tiểu Sở, sao về muộn thế?"
Diep Sở mỉm cuời giai thích: "Mẹ, có chut việc nen con về trễ."
Khương Hải Vân hừ lạnh: "Đồ vô dụng như mày thì có việc gì cho ra hồn. Chắc lại ra ngoài làm mấy chuyện mờ ám chứ gì."
Diệp Sở lười đôi co, đúng lúc ấy, Khương Quân Dao từ trên lầu bước xuống.
Khương Hải Vân lập tức lên tiếng: "Quân Dao, chuyện bố vừa nói với con, con tính thế nào rồi?"
Khương Quân Dao hơi nhíu mày: "Bố, dạo này con bận, chắc không có thời gian."
Khương Hải Vân lộ vẻ không vui: "Quân Dao, không phải bố nói con, cậu Tiền đã giúp nhà mình việc lớn thế, mình mà không mời người ta bữa cơm cảm ơn thì nói thế nào cho phải."
Khương Quân Dao không đáp, vào bếp lấy một chai sữa rồi lên lầu luôn.
Khương Hải Vân giận đến trợn mắt: "Con bé chết tiệt này, vẫn bướng như vậy."
Hàn Mộng Quyên bực bội: "Quân Dao nói rồi, chuyện đó không liên quan đến thằng họ Tiền, là ông không chịu tin."
"Sao lại không liên quan." Khương Hải Vân trừng mắt. "Tôi hỏi cậu Tiền rồi, cậu ấy bảo bố cậu ấy vì việc này còn đích thân đi gặp đại tiểu thư nhà họ Hoàng Phủ.”
Diệp Sở sững người, thứ chuyện tào lao thế mà cũng tin được.
Tên Tiền Hân đúng là mồm mép, còn dám nói đích thân đi gặp Hoàng Phủ Thi Nguyệt.
Huống hồ cha hắn đã bị đuổi khỏi Hiệp Hội Thương Mại Giang Nam, dẫu có còn là ủy viên đi nữa thì cũng chẳng có bản lĩnh ấy.
"Bố, cẩn thận kẻo bị lừa. Thằng họ Tiền đó không phải hạng tốt đẹp gì đâu." Anh khẽ nhắc khéo.
Khương Hải Vân trợn tròn mắt, như tìm được chỗ trút tức: "Mày nói năng linh tinh cái gì đấy. Cậu Tiền là nhân tài du học về, trình độ cao, hơn mày cả vạn lần. Tao thấy mày ghen tị người ta thì có."
"Nhìn lại cái thân mày xem là đồ gì, còn dám bôi nhọ người khác sau lưng."
Lời khuyên tử tế khó lọt tai kẻ cứng đầu.
Diệp Sở không nói thêm, bảo Hàn Mộng Quyên: "Mẹ ngủ sớm đi ạ."
Rồi anh nhanh chóng lên lầu.
"Cái đồ vô dụng này, càng ngày càng quá đáng."
Khương Hải Vân còn muốn chửi tiếp, nhưng bị Hàn Mộng Quyên lườm cho một cái.
"Im đi, cả ngày chỉ giỏi lắm mồm."
Diệp Sở tắm rửa xong là lăn ra ngủ.
Cũng chẳng nói chuyện với Khương Quân Dao, chắc cô ấy cũng không muốn để ý đến anh.
Một đêm bình yên.
Sáng hôm sau, Bạch Hiểu Hiểu gọi điện, nói đã thu gom đủ dược liệu.
Diệp Sở ăn sáng xong liền đến Hội Bạch Lang.
Tới nơi, anh bảo người ta sắp xếp một gian phòng yên tĩnh để bắt đầu luyện đan.
Lấy Long Hồn Hư Không Đỉnh ra, ngón tay bùng lên chân hỏa, bắt đầu nung chảy dược liệu.
Chẳng mấy chốc, mùi thuốc đã lan khắp phòng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!