“Không biết vị nguyên huynh này có phân phó gì cho hai huynh muội bọn ta?” Mộc Thiên Khiếu thức thời liền cúi người ôm quyền, khí tức trên thân đối phương không nghi ngờ gì chính là Hiển Hóa cảnh hậu kỳ, hơn nữa còn có vẻ mạnh mẽ hơn vị tổ tông có tu vi hậu kỳ duy nhất trong gia tộc.
Nữ tử kế bên gương mặt xinh xắn đã lộ ra sự hoảng sợ, vội vã cúi đầu chắp tay, người thanh niên trước mặt chính là kẻ có khí tức áp bách nặng nhất nàng từng gặp.
A Diệt cười nhạt rồi lên tiếng hỏi: “Không biết hai vị tại sao lại đến đây? Ta thấy nơi này là kết giới phong cấm, bình thường sẽ ít ai phát hiện ra mới đúng.”
Hai huynh muội họ Mộc nhất thời không biết trả lời sao cho phải, qua thoáng chốc Mộc Thiên Khiếu mới thấp thỏm đáp: “Không giấu gì nguyên huynh, bọn ta là người của Mộc gia trong vùng địa thành này, gia tộc đã phát hiện ra nơi này từ lâu, nay tới đây cũng chỉ có ý định dò xét mà thôi.”
“Mộc gia? Các đại thế gia hay gia tộc nhất lưu đều không có họ Mộc, chắc hai người thuộc tiểu gia tộc nào đó nhỉ. Thôi, ta vừa hay đi ngang qua đây thấy nơi này có huyền cơ nên tò mò dừng chân thăm dò, giờ ta còn có việc bận trên thân, không ở đây bồi tiếp hai vị được rồi, cáo từ.”
Lời vừa dứt, người thanh niên đã đạp bảo cụ phi hành đi xa, tốc độ bay cực kỳ nhanh khiến hai người Mộc gia chứng kiến mà thổn thức. Mắt thấy thân ảnh đối phương đã xuyên qua lớp kết giới, rời khỏi vùng bình nguyên này, hai người mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Nữ tử vừa sợ lại vừa không cam lòng nói: “Người kia thật mạnh, nhưng cũng không nên tự cao đến mức nói Mộc gia ta là tiểu gia tộc chứ, tiểu gia tộc thì lấy đâu ra nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh.”
Nam tử vạn vỡ cười khổ, giải thích: “Mộc gia ta tuy là gia tộc đỉnh tiêm tại địa thành Mặc Phi này, nhưng so với toàn bộ các thế gia trên toàn quốc thì mới miễn đứng hàng trung lưu mà thôi, trong mắt các cự đầu thì cũng không khác gì tiểu gia tộc cả. Người đó trông khí sắc còn trẻ trung như vậy mà đã có tu vi hậu kỳ, chắc chắn là người của thế lực cự đầu nào đó.”
Vừa nói hắn vừa có vẻ hồ nghi trong kí ức, gương mặt đối phương dường như hắn đã từng gặp ở đâu đó rồi, nhưng không thể nhớ ra nổi. Thiên Khiếu nghĩ đầu óc mình có vấn đề, nếu hắn từng gặp một kẻ mạnh như vậy thì làm sao không nhớ cho được cơ chứ.
Khi hai huynh muội kia quay trở lại làm việc chính của mình, thì A Diệt đã phi hành cách xa địa phận thung lũng đen rồi, khóe miệng còn vương ý cười. Một kẻ mà năm xưa hắn phải ngước nhìn, có thể tùy ý gϊếŧ hắn bằng cái phất tay, giờ gặp lại còn phải cung kính với hắn, nếu hắn muốn thì một kích diệt sát là không thành vấn đề.
Hơn ba mươi năm không gặp, tên Mộc Thiên Khiếu đó hiện tại cũng gần đạt tới viên mãn trong Hiển Hóa cảnh trung kỳ rồi, còn nữ tử có vài phần tư sắc bên cạnh chỉ là tân tấn Hiển Hóa cảnh mà thôi. A Diệt không thích tự tiện tàn sát kẻ khác, nên không ra tay gϊếŧ hai người kia để bịt miệng, dù sao hắn cũng tin tưởng rằng hai người kia sẽ chẳng gây nên sóng gió gì cho bản thân.
Vài ngày trước khi tiến giai hậu kỳ thành công, A Diệt đã tăng cường uy năng cho lớp kết giới bao bọc tòa băng sơn, hắn tự tin mấy gia tộc lớn quanh đây sẽ không thể tìm ra biện pháp phá giải. Mộc gia kia nếu thức thời không đề cập gì đến hắn thì hắn sẽ không động tới, nếu không hắn cũng không ngại xóa tên một gia tộc đâu!
Chừng một tháng sau đó, Diệt Chúng Sinh đi qua từng vùng địa thành, tham gia các hội đấu giá lớn nhỏ, hoặc thám hiểm trong các tàn tích cổ, tài liệu thu thập được đã gần như đầy đủ.
Vào ngày nọ trên một ngọn sơn phong vô danh có ma khí bốc lên nồng đậm, nguồn gốc của vô tận ma khí đó phát ra từ một sơn động, tại trung tâm sơn động đó thanh niên họ Diệt đang ngồi xếp bằng tu luyện, khí tức ma lực trong đan điền cường mãnh bạo tăng.
Gần đây vì có lượng lớn tà sĩ tiến nhập Phần Quốc, bọn họ có đem bán một vài loại dược liệu thích hợp luyện chế ma đan tại các chợ đen, giờ đã về tay A Diệt. Ma Quân luyện chế số dược liệu đại bổ cho ma khí thuần túy đó, lấy xương cốt của Bạch Trình làm chủ dược, tạo ra được một hồ ma khí đậm đặc, có tác dụng giúp ma tu bạo tăng tu vi.
A Diệt mấy ngày nay luôn ngồi xếp bằng cho thân thể hấp thu dày đặc ma khí xung quanh, cách thức này cũng khiến hắn cảm thấy dễ chấp nhận. Chứ nếu luyện chế ma đan theo cách dùng để uống, hắn cũng có chút không tình nguyện, vì như vậy chẳng khác gì hắn đang ăn xương cốt của tên khốn Bạch Trình.
Lực bổn nguyên trong Ma cầu từ ba thành sau vài ngày đã mạnh mẽ tăng lền gần tới viên mãn, khiến thực lực hắn theo đó mà được kéo lên. Ma tu quỷ đạo vốn có nhiều biện pháp tăng tiến tu vi nhanh, nên tốc độ hiện tại không có gì quá khó hiểu, hơn nữa Dị ma mạch trong người hắn có khả năng củng cố tu vi khá tốt, không sợ sau này ma lực phù phiếm.
Ma Quân dùng gốc linh dược đen thui mà lúc trước A Diệt đổi được với nữ tử tà sĩ, kèm thêm vài dược liệu khác luyện chế thành ma đan giúp tiến giai. Vì bên nguyên tu họ Diệt đã đạt tới hậu kỳ, nên lần hai sẽ dễ dàng hơn nhiều, có thêm một loại đan dược hỗ trợ, tỷ lệ thành công sẽ rất cao.
Nếu thành công, một gã mới 50 tuổi đã có tu vi Hiển Hóa cảnh hậu kỳ ở cả hai tu hành lộ, không dám nói chỉ có một nhưng cũng hiếm như phượng mao lân giáp.
Hơn nữa đạt tới hậu kỳ thì thọ nguyên được tăng thêm trăm năm, tức A Diệt tuổi thọ ít nhất là 400 tuổi. Thọ nguyên cao như vậy khiến bộ dáng thanh niên của hắn sẽ còn giữ được trong thời gian dài, ít nhất phải gần 300 tuổi mới có bộ dáng trung niên.
..................
Trong khu rừng có một nhóm hơn mười người tụ tập, ai nấy đều hướng ánh mắt tới tòa sơn phong trước mặt, họ có thể mơ hồ cảm ứng ma khí nồng đậm trên đỉnh ngọn núi này.
Một gã trung niên có gương mặt xấu xí, quay sang hỏi người có bộ dáng già nua nhất nơi đây: “Tống tà hữu, ngươi đoán ma khí nồng đậm như vậy là có bảo vật xuất thế, hay do gia hỏa nào đó đang luyện chế ma đan phẩm chất cao?”
Họ Tống lão già vuốt vuốt chòm râu dưới cằm, chậm rãi lên tiếng đáp: “Lão phu đoán là có vị tà hữu nào đấy kiếm được cơ duyên trên quốc gia này, sau đó mới tìm một nơi vắng vẻ để luyện chế ma đan hoặc cường luyện bảo cụ, vì vậy mới khiến ma khí bốc lên nồng đậm như thế.”
“Cũng có lý, nguyên sĩ của quốc gia này chắc chắn không thể cảm ứng được dạng ma khí đó, nên tên kia mới tự tin ở đây luyện chế bảo bối. Nhưng vùng địa thành này do hai nhóm chúng ta phụ tránh thẩm thấu, sao có thể để vị tà hữu đó tự do làm càn như vậy, chúng ta tốt nhất nên lên đó nói lý lẽ một phen mới được.” Trung niên xấu xí cười xảo trá nói.
Lão già cũng cười lạnh, ngoài mặt nói như vậy, chứ ai chẳng biết bọn họ muốn lên đó để chiếm lấy thứ mà kẻ thần bí kia đang luyện chế chứ. Tức thì mười mấy thân ảnh nổi lên nguyên lực tối màu, phóng vọt lên phía trên đỉnh núi, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt tham lam.
Nhưng chuyện không dễ dàng như vậy, trên đỉnh ngọn núi này có một tòa pháp trận lớn, có khả năng phòng ngự và che giấu khí tức bên trong. Nhận ra điều này ánh mắt của hai kẻ đứng đầu không khỏi càng tham lam hơn, có kết giới che đậy khí tức vậy mà ma khí vẫn còn tuôn ra thấy rõ như vậy, chắc chắn bên trong phi thường nồng đậm tới cực điểm.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!