Hoàng Đô, Hoàng thành, nơi phồn hoa nhất Phần Quốc, hiện nay Hoàng thất tổ chức lễ hội lớn, thu hút vô số nguyên sĩ toàn quốc đổ xô tới, khiến nơi đây càng thêm nhộn nhịp.
Tiến vào bên trong tòa thành nguy nga tráng lệ, đẹp không sao tả xiết, ai nấy đều trợn mắt trước cảnh tượng phồn vinh nơi đây. Từng tòa lầu các cao chọc trời, mây trắng lượn lờ bên khung cửa sổ, l*иg đèn có mọi hình thù đẹp đẽ trôi nổi khắp nơi, những luồng hào quang từ kì thạch quý hiếm soi rọi các tòa kiến trúc to lớn xa hoa, tạo nên Hoàng thành sang trọng.
Nguyên sĩ phải tính hàng vạn, phi hành khắp mọi nơi bên trong Hoàng thành, trông vô cùng bắt mắt và náo nhiệt. Nhìn lên tầng mây cao, chính là lối đi của tu hành giả uy danh, lúc này có không ít luồng độn quang đủ mọi màu sắc phi hành qua lại.
Tại nơi ngư long hỗn tạp như thế này, vậy mà không hề có xung đột xảy ra, ai nấy đều tuân thủ quy củ nơi này, ít nhất mặt ngoài là như vậy. Chỉ cần chú ý quan sát cũng có thể thấy không ít nhóm binh đoàn vệ quân, tuần tra khắp mọi nơi bên trong Hoàng thành, đảm bảo nơi đây không có kẻ nào quấy rối.
Nhóm người Tọa Sơn tông gửi phi chu tại khu vực để phương tiện của khách quý, được một vị tiếp dẫn sứ tới tiếp đón, không sợ đi lạc bên trong tòa thành khổng lồ rộng hơn trăm dặm này. Tiếp dẫn sứ là một nam tử thanh niên, tộc nhân dòng chính của Hoàng thất, tu vi Hiển Hóa cảnh trung kỳ.
Bốn thân ảnh phi hành vào trong Hoàng thành rộng lớn, khi qua cổng lớn còn được các binh lính tiếp đón rất long trọng, không như những kẻ khác, phải nộp phí thì mới được vào trong. Tiếp dẫn sứ tên Chu Kình, hắn dẫn ba đệ tử tinh anh Tọa Sơn tông đi dạo một vòng tại nội thành, giới thiệu không ít nơi hấp dẫn, sau đó mới mời họ đến nơi nghỉ ngơi của khách quý.
Khu vực phía bắc Hoàng thành, có vô số dãy kiến trúc xa hoa tráng lệ, chính là nơi nghỉ chân của khách mời trong mấy ngày diễn ra đại hội. Trong toàn bộ đệ tử tinh anh của các thế lực nổi danh được mời tới, không nghi ngờ gì đệ tử đại diện cho Tam đại phái có thân phận cao quý nhất, vì vậy chỗ ở của họ phi thường đỉnh cao.
Trên đỉnh một dãy núi nguy nga, nồng độ nguyên khí trong thiên địa dày đặc, có không ít động phủ to lớn, chính là chỗ ở của ba người Tọa Sơn tông. Chu Kình tươi cười đưa cho mỗi người một tấm lệnh bài, là chìa khóa để sử dụng một động phủ tại nơi thế ngoại đào nguyên này.
“Mỗi người các vị được chuẩn bị riêng một căn động phủ cấp bậc cao nhất trong Hoàng thành, hiện tại các vị có thể vào kiểm tra, nếu cảm thấy không ưng ý có thể nói với tại hạ để thay đổi động phủ khác.”
Chu Kình giải thích rất nhiều, cung cấp cho nhóm người vô số thông tin hữu ích, khi mở miệng nói mắt hắn luôn nhìn tới phía Lâm Mị. Từ khi mới gặp mặt, tên này đã bị dung nhan của Lý Ngọc và Lâm Mị hút hồn, nhưng Lý Ngọc rất lạnh nhạt, sắc mặt luôn xa lánh kẻ khác, nên tên này chỉ còn cách kéo gần quan hệ với Lâm Mị.
Lâm Mị rất thích chơi đùa với nam nhân, muốn thấy bộ dáng say đắm của họ với bản thân mình, nên suốt chặng đường luôn tươi cười, hỏi han họ Chu này, khiến hắn như trúng phải bùa yêu. Vẻ kiều mị dụ hoặc pha thêm chút lẳиɠ ɭơ đó, mấy tên nam nhân chưa trải sự đời, làm gì có ai cưỡng nổi cơ chứ, lúc này trong mắt hắn chỉ có Lâm Mị mà thôi.
Mà tên này được cái có nước da trắng, gương mặt ưa nhìn, gọi là thuộc mức khá, khiến cho họ Lâm có hứng trêu đùa. Chứ gặp mấy kẻ dung mạo tầm thường, da thì ngăm đen, người cứ như khúc gỗ giống tên đồng môn nào đấy, thì có thích ả tới mấy ả cũng chẳng thèm thả thính làm gì.
“Một tuần nữa đại hội mới khai mạc, thời gian này mọi người được phép hoạt động tự do, nhớ đừng gây ra rắc rối gì là được.” Lý Ngọc phân phó một câu, sau đó sắc mặt lạnh tanh cầm lấy tấm lệnh bài, đi tới một tòa động phủ rồi bước vào bên trong, bóng lưng biến mất.
“Vậy tại hạ cũng nên đi nghỉ ngơi đây, phải hảo hảo hưởng thụ khi ở trong động phủ xa hoa như thế này mới được.” A Diệt ôm quyền với thanh niên tiếp dẫn sứ, sau đó không chậm trễ mà tiến vào động phủ của riêng mình.
“Mong Diệt huynh thỏa mãn với sự chuẩn bị của Hoàng thành chúng ta.” Thanh niên Chu Kình ôm quyền đáp lại, sau đó liền quay sang chăm chú nhìn nữ tử bên cạnh, ánh mắt không dấu nổi từng tia hư tâm.
“Tiểu muội còn chưa tới Hoàng thành bao giờ, hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt, nhưng ban nãy còn chưa được ghé chơi tại những nơi hấp dẫn. Hiện tại công việc đã xong, Chu huynh phải dẫn ta đi chơi hết tất cả những nơi thú vị đấy.” Lâm Mị liếc mắt đưa tình, làm ra bộ dáng nũng nịu.
“Tất nhiên rồi, Chu Kình ta sẽ dẫn Lâm muội đi tới tất cả những nơi thú vị trong thành, đảm bảo muội sẽ rất vui.” Họ Chu cố nén dục hỏa, tươi cười đáp lại. Thân ảnh hai người ngự khí bay tới khu vực đông đúc tấp nập nhất trong thành.
Thác nước chảy róc rách, cây cảnh kì dị đẹp đẽ, cá cảnh bơi lội, đùa nghịch dưới hồ. A Diệt cảm thán không thôi trước những cảnh vật trang trí bên trong động phủ này, những người có tiền có quyền, quả là luôn biết cách chơi sao cho xa hoa nhất.
Trên chiếc bàn lớn được điêu khắc từ hiếm thạch được đặt giữa động phủ, có ngàn khối nguyên thạch trung phẩm, cùng một bình đan dược quý giá trên đó, có lời nhắn là kính tặng người tiếp nhận động phủ này.
Chưa kể mọi đồ dùng nơi đây đều giúp ích không nhỏ cho quá trình tu hành, nước tắm có tác dụng tẩy tủy, hoa cảnh cắm trong lọ tỏa ra hương thơm của áo nghĩa tu hành, nhan thơm có thể tăng gấp đôi tốc độ tu luyện, bồ đoàn tỏa ra lợi tức giúp tránh trúng độc.
“Đây chính là cuộc sống hàng ngày của hậu nhân dòng chính Hoàng thất sao? Quả nhiên cuộc đời mỗi người khác nhau như rãnh trời, kẻ thì sinh ra đã ngậm thìa vàng, kẻ thì đến một bữa ăn no đủ cũng chẳng bao giờ có được.” Hắn ngồi tại xếp bằng trên bồ đoàn, kiểm tra tìm hiểu một vài vật phẩm kì lạ trong động phủ.
Hắn cũng chẳng lạ gì với sự nhiệt tình của Hoàng gia, bởi vì Tam đại phái hoàn toàn không sợ gì Hoàng thất. Nếu xét riêng lẻ, thì bất kỳ thế lực nào trong Tam đại phái đều có thể đối đầu ngang hàng được với lực lượng Hoàng gia. Nhưng ba thế lực đỉnh tiêm hơn ngàn năm nay vẫn luôn cùng tiến cùng lùi, động vào một có nghĩa là đắc tội ba, đến Hoàng thất cũng phải dùng lễ tiếp đãi.
Mấy trăm năm nay Tam đại phái mới có chút nể mặt Hoàng thất của quốc gia, vì Quốc chủ Phần Quốc đời nay, chính là kẻ có thực lực mạnh nhất trên đất nước này. Như những đời trước, danh hiệu đệ nhất luôn nằm trong tay những người đứng đầu Tam đại phái.
A Diệt từng nghe kể xa xưa trước đây, người gây dựng nên Tọa Sơn tông tên Toạ Sơn Khách có được danh hiệu đó, và được công nhận là cường giả mạnh nhất trong lịch sử Phần Quốc.
Có thể coi quốc gia này là miếng bánh được chia thành bốn phần lớn, tại trung tâm chính là lực lượng của Hoàng gia, người cầm quyền toàn đất nước trên danh nghĩa. Vòng bên ngoài, chừng tám phần còn lại, được chia ba phần, mỗi thế lực trong Tam đại phái nắm một phần.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!