Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Ma Đế Nghịch Thần - A Diệt

“Dù ngươi có lợi hại đến thế nào đi chăng nữa, thì chung quy vẫn chỉ là sơ kỳ Hiển Hóa cảnh mà thôi, ta không thể để yên cho kẻ đã sát hại hai huynh đệ Bạch gia, rời đi dễ dàng như vậy được.” Trung niên họ Nhĩ không còn bộ dáng nho nhã nữa, thay vào đó là chiến cơ bừng bừng, ánh mắt bắn ra sát khí mãnh liệt. 

Thần bí hắc ý cười khẩy: “Bớt giả nhân giả nghĩa lại, khi tên Bạch Văn tìm được tấm lệnh bài Cận Thiên, ta thấy dưới đáy mắt ngươi không giấu nổi từng tia sát ý rồi, nếu không phải kiêng kị hai tên Bạch gia hợp lực, ngươi chắc chắn đã ra tay đoạt bảo.” 

“Không ngờ ngươi tinh tường như vậy đấy, đã thế ta cũng không đòi hỏi nhiều, ngươi có thể lấy đi toàn bộ đồ trong nạp giới của bọn chúng, ta chỉ cần tấm lệnh bài Cận Thiên thôi.” Vừa nói, họ Nhĩ vừa biến lớn chiếc chuông vàng, nhìn chằm chằm đối phương. 

Thân ảnh hắc ý nhân vẫn lơ lửng giữa không trung, tiếng nói vọng xuống: “Cho dù ngươi có cao cường, thì giờ ta muốn rời đi ngươi có bản lĩnh ngăn cản lại sao?” 

A Diệt không biết tại sao tên trung niên kia lại tự tin có thể giữ hắn lại như vậy, nên muốn khích tướng dò hỏi. Giờ hắn chỉ cần xoay người phi hành thật nhanh ra hướng cửa lớn là có thể thoát khỏi đây rồi, mà pháp trận hắn lén bố trí quanh đây không phát hiện ra có gì bất thường, vậy thì tại sao gã ta vẫn mang sắc mặt tự tin như thế? 

Trung niên họ Nhĩ cười lạnh, vung tay đánh nhẹ vài cái lên thân chiếc chuông trước mặt, mặt bên kia của chuông vàng liền bắn ra vô số tia lôi quang kim sắc, thẳng hướng hắc y nhân. A Diệt linh hoạt tránh né giữa không trung, sau đó xoay người bay nhanh đến cửa lớn. “Ta đây không muốn phụng bồi ngươi nữa, cáo từ.” 

Vốn hắn định chiến với tên này một trận, xem khoảng cách giữa bản thân và Hiển Hóa cảnh trung kỳ viên mãn có chênh lệch hay không, nếu có thể thì hạ sát gã ta luôn. Nhưng vừa rồi nhìn biểu hiện của gã khi đối thoại, họ Diệt luôn cảm thấy bất an, tốt hơn hết là nên rời khỏi khu vực này càng nhanh càng tốt. 

“Ngươi muốn chạy đi đâu, vốn chiêu này ta dùng để đối phó hai tên Bạch gia, nhưng ngươi đã gϊếŧ chúng thì ta dùng nó để đối phó ngươi vậy.” Gã ta bắt pháp quyết, sau đó thôi động chiếc chuông úp xuống thân thể, phía ngoài còn tạo thêm vài lớp quang tráo phòng ngự. 

Lúc này họ Diệt gần bay tới phía cửa lớn, nhưng theo pháp quyết mà gã trung niên vừa bấm, có một vật màu đỏ rực hình cầu từ dưới đất trồi lên, ngay tại vị trí cửa ra vào. Khi nhìn thấy khối cầu đó, con ngươi A Diệt co rút lại, toàn thân lạnh buốt, lông tóc dựng đứng. Giờ hắn đã hiểu lý do tại sao tên khốn Nhĩ gia kia lại tự tin có thể giữ hắn lại tới vậy. 

“Hỏa Nguyên Tinh, hắn muốn cho thứ này tự bạo!” A Diệt thay bảo cụ phi hành dưới chân bằng Thoi Độn Thiên, giờ không cần phải giấu diếm gì nữa, chết đến nơi rồi. Ngay khi khối cầu đỏ rực nứt vỡ, vụ nổ phát ra, thì hắn bứt tốc bắn ngược lại, cách xa vị trí khối cầu kia, sau đó thi triển các thủ đoạn phòng ngự. 

Hỏa nguyên tinh là một loại khoáng vật gần giống với nguyên thạch, nhưng chứa thêm rất nhiều hỏa khí cuồng bạo bên trong, thường sản sinh ra tại sâu dưới đáy dung nham. Không biết tên Nhĩ gia đã lén trôn một khối ở cửa ra vào từ lúc nào, nhưng một khi thứ đó phát nổ, chắc chắn toàn bộ nơi đây đều không tránh khỏi lụi tàn! 

“Đùng!” Núi long đất lở, toàn bộ khu vực này đổ sập, đá tảng rơi lã tã, cát bay đá chạy, bụi đất mịt mù, ngọn lửa hình nấm bạo khởi xung thiên. Những kẻ đang tầm bảo tại các nơi khác, ai nấy đều nghe thấy tiếng nổ đinh tai này, không gian bên trong động quật rung lên không ngớt. 

Uy lực tự bạo của Hỏa nguyên tinh, hoàn toàn có thể so sánh với phù bạo cao cấp của Bỉ Ngạn cảnh, hơn nữa còn chứa luồng hỏa khí hủy diệt rất đáng sợ. 

Tại mảnh bình địa bị lõm xuống mấy chục trượng này, có một chiếc chuông lớn đã nhuộm màu úa đen, những lớp quang tráo bên ngoài đều đã vỡ vụn. Chiếc chuông chậm rãi nâng lên rồi thu nhỏ lại, lộ ra gã trung niên đang thở hồng hộc, vừa rồi hắn phải gắng toàn lực để khống chế cái chuông giữ vững phòng ngự, bởi vậy tiêu hao nguyên lực không hề ít. 

Tại một góc khác, vô số cây cối, thực vật tụm lại về một nơi, lúc này đều đã cháy thành tro tàn. Bên dưới lớp than tro dày đặc, có hư ảnh một đầu tử sắc giao long đã bị tổn hại thảm trọng, đang dần tiêu tan, khiến cho chủ nhân của nó bị phản vệ không nhẹ. Thân thể giao long đang quấn quanh bảo vệ thứ gì đó, lúc này tan đi lộ ra vô số cành đình bích, cũng đã cháy đen thui. 

Những cành đình bích trụi sạch hoa lá, lộ ra thân ảnh chật vật của một nam tử thanh niên, máu tươi vẫn còn trào ra từ khóe miệng, hắc y trên thân đã cháy xén tả tơi. Hắn ngồi bệt xuống đất, cố gắng nhét vài viên đan dược vào miệng, thần thức vẫn đề phòng tên trung niên phía xa, gã ta trên thân còn chẳng có chút thương tích nào. 

Tiếng cười đắc ý vang lên, tên Nhĩ gia chậm rãi đi tới phía A Diệt, bộ dáng như đã nắm chắc phần thắng. Gã nhìn vào khuôn mặt đối phương, lên tiếng: “Quả nhiên ngươi là người phe liên minh, ta có biết mặt ngươi, tựa hồ ngươi cũng là đệ tử Tọa Sơn tông như hai tên Bạch gia. Nhưng chuyện đó không còn quan trọng, vì giờ đây ta sẽ tiễn ngươi đi cùng bọn chúng!” 

Mặc dù cảm thấy bất ngờ, khi A Diệt có thể còn sống dưới sự hủy diệt của Hỏa nguyên tinh tự bạo, nhưng gã Nhĩ gia lại không để tâm, vì lúc này tuy còn sống nhưng tên thanh niên kia đã trọng thương rồi, đối với gã thì như cá nằm trên thớt thôi. 

Thương thế trên thân A Diệt lúc này đã khôi phục hơn chút, nhưng nguyên lực lại hỗn loạn vô cùng, hơn nữa tiêu hao cũng không phải ít. Vừa rồi cấp tốc thi triển quá nhiều thần thông cùng lúc, gây tiêu hao và thất thoát quá nhiều nguyên lực, giờ nếu còn chiến đấu, chắc chắn kém xa đối phương. 

Hắn cố gắng đứng dậy, đối mặt với gã trung niên đang chậm rãi bước đến gần, cho dù gã ta cũng đã tiêu hao không ít nguyên lực, nhưng vẫn có thể bày ra chiến lực trung kỳ Hiển Hóa cảnh. 

“Không biết sau vụ nổ kinh khủng vừa rồi, có tên nào tò mò mà chạy tới đây không, nhưng ta không thể giấu được nữa, nếu không dùng tới thủ đoạn đó thì có lẽ khó giữ được mạng trước tên nham hiểm này.” Thấy A Diệt thở dài khẽ lắc lắc đầu, miệng lẩm bẩm như vậy, khiến gã Nhĩ gia cảm thấy có chút không yên lòng, vội phất tay phóng ra vài tấm phù bạo tới phía đối phương. 

“Bùm!” Từ trong làn khói lửa, thân ảnh thanh niên với mái tóc bạc, nước da trắng bệch, cấp tóc vọt ra, tung một quyền tới gã trung niên. Tiếng sét vang rền, hắc sắc lôi quang oanh tạc bốn phương tám hướng, đánh bay tên Nhĩ gia đập lên vách đá, miệng phun máu tươi. 

Do đã tiêu hao rất nhiều nguyên lực trước đó, hơn nữa còn đang khá là chủ quan, nên gã ta mới trúng phải một kích bất ngờ tới vậy. Gã cũng không dám dùng bảo cụ Huyền giai cao cấp là chiếc chuông vàng để phòng ngự, vì nó vừa trải qua sự oanh kích của Hỏa nguyên tinh nên lâm vào quãng nghỉ, giống như Tử Giao kỳ, nếu còn cưỡng ép sử dụng chắc chắn sẽ bị hủy. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!