“Hai món hàng này đều có tư sắc cao đẳng, vóc dáng không tệ, tuổi đời còn rất trẻ, hơn nữa đảm bảo còn giữ thân xử nữ. Rất thích hợp huấn luyện làm thị nữ, hoặc đơn giản làm vật phẩm cung cấp nguyên âm, để hấp thụ tu luyện thần thông âm tà. Các vị cứ yên tâm ra giá, vì hai vật phẩm này không hề thuộc thế lực lớn nào cả.”
Lão già chủ trì hội đấu giá giới thiệu về hai thiếu nữ trên sân khấu, như thể nói về những món hàng chứ không phải con người. Nhưng không kẻ nào cảm thấy phản cảm, vì những chuyện như thế này diễn ra thường xuyên tại những ám hội. Vô số khách nhân phía dưới quảng trường đang sôi nổi, khi giá khởi điểm được công bố họ liền tranh nhau nâng giá.
Trên gian phòng khách quý, Vân Chi chứng kiến tràng cảnh phía dưới mà đầu óc hỗn loạn, sắc mặt lộ rõ sự khó tin, nhân sinh quan của nàng đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Trước đây nàng tu hành chỉ vỏn vẹn trong địa phận Khởi Hoang địa thành, nơi đó nguyên sĩ thưa thớt, nên tồn tại như nàng rất được người ta tôn kính, mà những nguyên sĩ khác cũng thường quan tâm, thăm hỏi chứ không có bộ mặt xấu như thế này. Nàng không ngờ ở đây nguyên sĩ lại tràn lan như thế, và nguyên sĩ cũng có thể bị đem bán như bó rau như vậy.
Hai thiếu nữ cúi gằm mặt xuống, đứng rón rén trên sân khấu kia, nhìn tuổi tác cũng không sai biệt lắm với nàng, dung mạo cũng xinh đẹp, nhưng tay chân bị nguyên xích khóa chặt, số phận khác nàng hoàn toàn.
Mắt khẽ liếc nhìn A Diệt đang âm trầm quan sát cuộc đấu giá, nàng cảm thấy số phận của những nữ nguyên sĩ tu vi yếu kém thật thảm, xui xẻo gặp phải kẻ xấu mà thực lực cao cường hơn bản thân, thì chỉ có thể tùy ý họ xử trí mà thôi. Nếu A Diệt là loại người xấu đó, thì có lẽ giờ này trên sân khấu kia đã có ba người rồi.
Phía dưới, vô số khách nhân vẫn đang tranh nhau ra giá, thậm chí một vài nguyên sĩ cấp cao trên mấy gian phòng kín cũng bắt đầu tham gia, khiến giá tiền được đẩy lên con số rất cao, gần tiếp cận một món bảo cụ Huyền giai hạ phẩm rồi.
A Diệt lúc này lên tiếng nhỏ nhẹ, nói với thiếu nữ đang hoảng hốt đứng ở phía sau: “Mỗi ngày, mỗi giờ, những hội đấu giá ẩn như thế này trong thiên hạ được tổ chức rất nhiều, mà mặt hàng là nữ nguyên sĩ thì hầu như lúc nào cũng có, cho dù là ta cũng chẳng thể thay đổi được gì đâu.”
Vân Chi sắc mặt vẫn chưa hết tái nhợt nói: “Bọn họ cũng là con người mà, còn là nguyên sĩ nữa, họ có quyền được tự chủ chứ, họ cũng biết đau khổ, tại sao những người đó lại tàn nhẫn như vậy?”
A Diệt lắc đầu, cầm tách trà nhấp một hớp: “Trên thế gian này chẳng ai quan tâm nô ɭệ đang nghĩ gì đâu, mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, đó mới là bộ mặt thực sự trong giới tu hành, cũng là của toàn bộ thế giới này.”
Vân Chi nắm chặt nắm đấm, có vẻ như không cam lòng với cái thực tại này. A Diệt cảm ứng được điều đó, nhưng cũng chẳng để tâm mà tiếp tục nói: “Nha đầu ngươi tuổi đời còn quá nhỏ, chưa va chạm hay trải qua nhiều sóng gió. Ru rú ở cái nơi nghèo nàn lúc trước tuy an nhàn, nhưng cách biệt quá xa với thực tại, chỉ như ếch ngồi đáy giếng thôi.”
“Đa tạ sư thúc đã chỉ dạy, ngài cũng xuất thân từ An Thanh huyện, trong vùng đất Khởi Hoang, mà có thể lăn lộn trong thiên hạ, đạt đến một bước như ngày hôm nay, chắc chắn lão nhân gia ngài có kinh nghiệm cực kỳ phong phú.
..Sư điệt mong sau này, có thể được sư thúc chỉ dạy nhiều hơn nữa.” Vân Chi ôm quyền, nàng muốn bản thân mình mạnh lên, chưa bao giờ nàng khao khát muốn trở thành cường giả như lúc này.
Gật nhẹ đầu, A Diệt đáp: “Yên tâm, ta đã tìm cho nha đầu ngươi một người sư phụ tốt, hơn nữa khi ở trong tông, tùy thời có thể đến tìm ta nghe chút chỉ điểm, dù sao ta với ngươi cũng sinh ra trên một cố thổ, giúp đỡ nhau là chuyện thường tình.”
Hai thiếu nữ dưới sân khấu đã được đấu giá hoàn tất, người mua là một nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh trong một gian phòng kín, nghe giọng điệu khi ra giá thì cũng có thể đoán ra là loại chẳng tốt lành gì. Vân Chi mỗi khi nhìn tới hai nữ tử đáng thương kia, vẫn không khỏi nặng lòng, càng mong muốn bản thân sớm ngày cường đại hơn.
Họ Diệt như biết suy nghĩ của nha đầu này, liền đạo lý một hồi: “Ta biết ngươi đang mong muốn mình mạnh lên, để có thể bảo vệ được những người như hai nữ tử vừa rồi, điều này cũng không có gì sai. Nhưng con đường tu hành không dễ, để đạt được tu vi cao thâm lại càng khó khăn hơn nữa, chỉ cần sai một bước là vạn kiếp bất phục!
..Chúng ta tu hành là để theo đuổi ước mơ, hoặc có thể bảo vệ được những người mình quan tâm, hoặc cũng đơn giản chỉ là muốn bản thân mạnh mẽ, được kẻ khác tôn kính. Tại thế giới thực lực vi tôn này, chỉ cần có đủ thực lực thì ngươi muốn làm gì cũng được, muốn bảo vệ ai cũng đều được hết.”
“Muốn bản thân cùng những người mình quan tâm không bị chà đạp, thì ngươi phải trở thành kẻ mạnh. Muốn bảo vệ nhiều người hơn nữa, thì ngươi phải trở thành cường giả. Còn nếu muốn bảo vệ cho tất cả nữ nhân yếu đuối trong thiên hạ, thì ngươi phải trở thành cường giả cái thế, danh chấn tứ phương. Dù để bảo vệ thứ gì đi chăng nữa, điều quan trọng nhất là ngươi phải sở hữu sức mạnh cực kỳ cường đại.”
Lời đạo lý của hắn như chiếc lông vũ nhỏ, nhẹ nhàng khoét từng chút vào trái tim mềm yếu của thiếu nữ này, khiến một nữ tử chưa trải sự đời, dần ngộ ra mục tiêu để ở phía cuối con đường tu hành của mình. Nàng muốn thủ hộ, thủ hộ cho tất cả nữ nhân trong thiên hạ, mục tiêu tưởng chừng viển vông, nhưng đấy chính là nguyện vọng lớn nhất giúp nàng vững bước trên con đường sắp tới.
Đôi mắt phượng trên khuôn mặt xinh xắn, nhìn chằm chằm bóng lưng của người thanh niên đang ngồi trước mặt, người này chính là kẻ đã mở ra mục tiêu lớn nhất trên con đường tu hành của nàng, giúp nàng có thêm nhiều động lực hơn. Mai sau khi lâm vào hoàn cảnh sinh tử, cũng có hơn nhiều nhiệt huyết để cố gắng vượt qua, nàng sẽ mãi nhớ bóng lưng mà nàng cảm thấy vĩ ngạn này.
Rất lâu về sau, một nữ cường giả vang danh thiên hạ, cao cao tại thượng, đứng trên đỉnh kim tự tháp những tồn tại cường đại, nguyên sĩ đệ nhất đại lục, là cây cổ thụ nguy nga che chắn hết thảy hiểm nguy cho toàn bộ nữ nhân trong thiên hạ. Nhưng tồn tại cường đại tuyệt đỉnh ấy, mỗi khi nhìn lên bầu trời lại luôn nhớ về bóng lưng bình thường của một người thanh niên.
Lúc này A Diệt đã bắt đầu tham gia vào cuộc cạnh tranh, hắn đang không ngừng hô giá, vật phẩm mà hắn muốn tranh đoạt chính là một dược phương cổ. Bản thân A Diệt cũng không muốn tốn nguyên thạch cho những thứ như thế này, nhưng Ma Quân cứ bắt ép hắn phải mua cho bằng được, nên bất đắc dĩ phải lên tiếng hô giá.
Giá tăng lên không quá cao mà đã có không ít người ngừng hô, vì dược phương cổ thường cần dược liệu rất hiếm để luyện chế, hơn nữa chỉ có luyện đan sư mới hứng thú với nó. A Diệt cũng đang im lặng chờ đợi di biến, bởi vì có một kẻ dường như rất hứng thú với dược phương này, mỗi lần ra giá thường đẩy lên cao hơn không ít.
Lúc này thanh âm hô giá của tên kia tại gian phòng kín đối diện lại vang lên: “220 nguyên thạch trung phẩm!”
Họ Diệt nhíu mày, định hô giá lần cuối, vì hắn không muốn tốn thêm nhiều nguyên thạch chỉ để mua một cuốn dược phương, dù sao bản thân hắn cũng không biết luyện dược. Đột nhiên có thanh âm mềm mại của một nữ tử, tại gian phòng kín khác vang lên: