Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Ma Đế Nghịch Thần - A Diệt

 

 “Lưu Ngân Tán, phi hành bảo cụ Huyền giai trung phẩm, có tốc độ phi hành đường dài cực nhanh và bền bỉ, là bảo cụ tốc độ có cấp bậc cao nhất tại bản chai. Món còn lại tên Thoi Độn Thiên, là tân tấn trung phẩm Huyền giai, tốc độ phi hành đường dài và độ bền bỉ kém hơn Lưu Ngân Tán chút, nhưng khả năng bứt tốc lại rất lợi hại, hơn nữa còn là bảo cụ thô.” 

 Lão già mặc trường bào lộng lẫy, lúc này đang kể lên thông tin của hai món bảo cụ trôi nổi trước mặt, giải thích cặn kẽ từng chút, như sợ vị khách nhân trẻ tuổi ngồi đối diện không hiểu. Sau khi nghe lão già giải thích xong, A Diệt trầm ngâm chốc lát, sau đó hỏi: 

 “Tần trưởng quỹ vừa nói, Thoi Độn Thiên là một món bảo cụ thô, không biết quý chai có cách cường luyện nó trở nên hoàn thiện hay không?” 

 Trường bào lão già như biết khách nhân trước mặt sẽ hỏi câu này, liền mỉm cười đáp: “Tiền bối cứ yên tâm, bản chai có một vị luyện khí sư với hơn trăm năm kinh nghiệm làm cung phụng. Chỉ cần tiền bối mua món bảo cụ thô này, rồi cung cấp những vật phẩm cần thiết, bỏ ra thêm chút tiền thù lao, chắc chắn bản chai có thể giúp tiền bối cường luyện nó trở thành bảo cụ hoàn thiện.” 

 Họ Diệt trầm ngâm suy nghĩ, kì thực hắn rất ưng ý với Thoi Độn Thiên trước mặt, so với Phi La Tán của hắn, thì Thôi Độn Thiên này có tốc độ cao hơn không ít, hơn nữa lực bứt tốc cũng tốt hơn. Điều tuyệt vời nhất là món bảo cụ này còn ở dạng thô, có thể cường luyện để gia tăng thêm năng lực, hắn làm bộ trầm ngâm để lát nữa không bị ép giá quá cao mà thôi. 

 “Vậy những vật phẩm dùng để làm nguyên liệu cường luyện món bảo cụ này, cần những thứ gì?” A Diệt nói lên lời nghi vấn đã lâu. Nghe vậy lão già họ Tần mỉm cười, sau đó hai tay đưa cho hắn một tấm giấy, trên đó ghi tên một số loại vật phẩm chuyên dụng trong luyện khí cụ. 

 Đọc lướt qua một lượt, những thứ được ghi tên trên tấm giấy này cũng không quá nhiều, chỉ chừng mười vật phẩm. Đối với kẻ có gia tài hùng hậu như A Diệt, giá cả của mấy thứ nguyên liệu này không đáng vào đâu, hơn nữa ba món quan trọng nhất, vừa hay trong nạp giới của hắn có. 

 Đặt tờ giấy xuống bàn, A Diệt làm một hớp trà, sau đó mới chậm rãi nói ra quyết định: “Ta sẽ mua Thoi Độn Thiên này, cũng muốn nhờ quý chai mời vị luyện khí sư kinh nghiệm lâu năm kia, cường luyện qua một phen.” 

 Tần trưởng quỹ không giấu nổi sự vui mừng, liền tươi cười đáp: “Quết định này của tiền bối chắc chắn rất sáng suốt. Bản chai có bán rất nhiều nguyên liệu luyện khí, cũng có những thứ được ghi trong tấm giấy kia, không biết tiền bối muốn tự mình đi thu thập nguyên liệu, hay để bản chai xử lý giúp ngài?” 

 “Ta cũng không rảnh rỗi đi lại qua nhiều cửa hàng để thu thập chút nguyên liệu này, để quý chai chuẩn bị luôn một thể vậy. Chỉ là về phần ba vật phẩm làm nguyên liệu không thể thiếu, thì vừa hay ta đã có sẵn.” Nói đoạn, hắn phất tay, từ chiếc nạp giới phụ bay ra ba thứ còn vương mùi máu tanh. 

 Mắt trừng to, lão già nhìn qua nhìn lại ba đồ vật to lớn trong phòng, sau một hồi mới mở miệng khen ngợi: “Nếu vãn bối không nhầm thì mỏ, xương cánh, cùng lông vũ này của tiền bối, được lấy từ ma thú Dị Dực Ưng, ở đây có tới ba xương cánh lận, chắc hẳn đầu quái điểu này là Tam Dực Ưng rồi.” 

 “Tần trưởng quỹ tuệ nhãn, đích thị mấy thứ tài liệu ma thú này, đều được lấy từ thân thể của một đầu Tam Dực Ưng trưởng thành.” Trả lời một câu, A Diệt lại nhâm nhi tách trà trong tay, hắn phi thường hài lòng với những thứ mà bản thân vừa xuất ra. 

 Dị Dực Ưng về chiến lực tổng thể thì kém xa những phi cầm ma thú đồng giai khác, nhưng xét trên phương diện tốc độ chắc chắn thuộc hàng nhất lưu. Ba nguyên liệu này nếu để bản chai tự chuẩn bị, khả năng thứ họ chuẩn bị được sẽ kém xa của A Diệt, dù sao nguyên liệu của ma thú thuần tốc độ là vô cùng khan hiếm. 

 A Diệt yêu cầu những nguyên liệu cần thiết khác mà bản chai tự chuẩn bị, phải đảm bảo phẩm chất cực tốt, hơn nữa vị luyện khí sư kia, cũng phải dốc hết năng lực cho đợt cường luyện món bảo cụ này. Tần trưởng quỹ càng nghe càng vui mừng, vì yêu cầu của khách nhân càng cao, Thoi Độn Thiên này sau khi hoàn thiện, sẽ càng được giá. 

 Qua một hồi định giá, Thoi Độn Thiên trạng thái hoàn thiện được A Diệt mua với giá 300 nguyên thạch trung phẩm, cái giá cũng coi là khá cao so với mặt bằng trung. Nửa tháng nữa khi cường luyện hoàn tất, hắn sẽ ghé lại nơi này một lần nữa, một tay giao tiền một tay lấy hàng. 

 Bảo khí chai này cũng buôn bán rất nhiều loại trận kỳ, trận kỳ thượng giai dành cho nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh sử dụng có không ít, khiến A Diệt lại phải một phen chọn lựa, tiêu sài nguyên thạch. 

 Nếu dựa vào trận kỳ dùng cho cấp Luyện Nguyên, A Diệt cũng có thể bố trí nên một đại trận có thể vây khốn, chế ngự ma thú tứ giai hoặc nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh trong thời gian ngắn, nhưng uy năng rất kém. Giờ hắn đã tiến cảnh rồi, trình độ trên phương diện pháp trận cũng theo đó mà tăng lên, nên tất nhiên phải có vật phẩm bày bố trận pháp cùng cấp độ. 

 Nửa ngày sau, hắn đi tới một vài cửa hàng lớn khác, mục đích để thu mua phù lục cùng nguyên phù, có tác dụng lớn đối với Hiển Hóa cảnh. Mất nguyên một ngày hắn mới hoàn tất mua sắm, giờ đây các loại vật phẩm phụ trợ trong lúc chiến đấu, hắn đã có rất nhiều, một số bảo bối giá cả đắt đỏ hắn cũng không tiếc tiền mà mua vài thứ. 

 Là một kẻ vừa mới tiến cảnh, tu vi thuộc hàng thấp nhất trong cảnh giới này, dù thực lực chân chính có cao hơn bình thường đi nữa, hắn cũng không hề chủ quan. Phải chuẩn bị đầy đủ thủ đoạn bảo mệnh, hắn mới có đủ tự tin, để sau này thỏa sức giao chiến với những nguyên sĩ đồng giai khác. 

 “Lượn lờ tại phường thị một ngày, vậy mà đã tiêu sài đi gần một ngàn nguyên thạch trung phẩm, quả nhiên Hiển Hóa cảnh tiêu tiền không phải Luyện Nguyên cảnh có thể so sánh.” Ngồi kiểm đồ trong một trang viện lộng lẫy, hắn không ngừng lẩm bẩm, bộ dáng tiếc tiền không thôi. 

 Lúc này Ma Quân lên tiếng hỏi: “Thời gian tới, ngươi tính đi đâu?” 

 Nằm dài ra chiếc giường êm, hắn trả lời: “Còn vài tháng nữa là hết hạn một năm miễn nhiệm vụ rồi, ta tính thời giai này sẽ tới Quần Thú Vực rèn luyện một phen. Mục đích nâng cao khả năng thực chiến ở cảnh giới hiện tại, để khi thi hành những nhiệm vụ của tông phái, sẽ nắm chắc giữ được tiểu mệnh.” 

 “Tại sao ngươi không rèn luyện tại ngoại biên sơn mạch, mà phải đi tới Quần Thú vực gì đó?” 

 “Vì tại Quần Thú vực có nhiều ma thú cao giai hơn đáng kể, mà lộ trình cũng không quá xa, hơn nữa ta cũng có một chuyện nhỏ cần kiểm chứng tại nơi đó.” Nói đến đây, trong đầu A Diệt bất giác nhớ lại trận chiến năm xưa, giữa bản thân hắn và lão già tổng chấp sự ngoại môn. Tại những hơi thở cuối cùng, lão đã nói với hắn: 

 “Người trẻ tuổi, hi vọng cậu sẽ bước đi được thật xa trên con đường mà mình đã chọn.” 

 Dứt lời, lão đặt chiếc nạp giới của bản thân lên bàn tay A Diệt, rồi nói cho hắn thêm một câu, sau đó toàn thân vô lực gục xuống. Câu nói cuối cùng của lão ta, chỉ về một ngôi đền hoang tại vùng phía bắc Quần Thú vực, một nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, không người muốn đặt chân tới. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!