Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Nguyễn Dư ngồi ở tại chỗ không nhúc nhích, Đằng Dực cũng không động. 

Nghĩa là, khách đến thăm cũng không liên quan tới hắn, không cần hắn phải đón khách.

“Ai thế?”

“Đưa em đi xem!”

Hắn nói, sau đó dắt lấy tay Nguyễn Dư, đưa cô tới hành lang tầng hai. 

Tầng dưới, Nhậm Thiên Hải mang theo rất nhiều hộp qua, mặc đồ nghiêm chỉnh, đeo cà vạt, tóc chải cao, lộ ra cái trán bóng loáng.

Phía sau hắn, Nhậm Vân Thâm mặc váy nhung nhỏ màu xanh dương, trên eo buộc một chiếc nơ con bướm tinh xảo, làn váy vừa qua khỏi đầu gối, lộ ra cẳng chân mảnh khảnh thẳng tắp.

Thiếu nữ da trắng như tuyết, tóc đen như thác nước.

Một đôi mắt màu hổ phách, một nửa như hàm chứa mùa xuân, một nửa là xấu hổ mà nhìn Đằng Hạo từ hàng hiên quẹo tới.

“Cô bé thật là xinh đẹp!” Nguyễn Dư khen ngợi từ đáy lòng. 

Cái kiểu xinh đẹp tản ra từ sự ưu nhã của tiểu thư khuê các.

“Không xinh đẹp bằng em!” Đằng Dực ở bên cạnh mạnh mẽ cầu sinh.

“Xì, trợn mắt nói dối.”

Hắn nhìn về phía cô, nhắm mắt lại, lặp lại một lần nữa: “Thật sự là không xinh đẹp bằng em.”

“Nhắm mắt lại nói dối cũng hợp lý.”

“Đã từng nghe là tình nhân trong mắt hoá Tây Thi chưa?” Đằng Dực nhìn về phía Nhậm Vân Thâm đang cười với Đằng Hạo, “Dù cô ấy có đẹp, cũng không phải Tây Thi của anh, nhưng em lại là Tây Thi của anh.”

Khi nói ba chữ cuối cùng, hắn một lần nữa nhìn về phía cô.

Cặp con ngươi kia giống như rơi vào biển tình, thâm tình đến loá mắt.

Thẩm Băng cũng không biết chuyện Đằng Hạo cứu người, Nhậm Thiên Hải cùng Nhậm Vân Thâm đến nhà khiến cho bà cảm thấy ngoài ý muốn. Sau khi nghe kể lại từ đầu tới cuối, bà lại càng kinh ngạc.

Bà chưa bao giờ nghĩ, một đứa trẻ chưa lớn trong mắt mình khi đối mặt với đen trắng thị phi, còn rất có tâm huyết.

Lời cảm ơn của Nhậm Thiên Hải khiến cho Thẩm Băng cảm thấy kiêu ngạo, loại kiêu ngạo này giống như là năm đó khi Đằng Dực mười sáu tuổi đoạt giải, khiến cho rất nhiều phóng viên truyền thông tranh nhau tới phỏng vấn bà. 

Mà càng khiến cho Thẩm Băng không thể tưởng tượng được là, việc Đằng Hạo làm việc nghĩa này còn có thể hoá giải được khốn cảnh trước mắt của bà.

Trong lúc tán gẫu, Nhậm Thiên Hải biết được công ty của Thẩm Băng hiện tại có một hạng mục mới gặp khó khăn trong việc góp vốn, ông ta chỉ cần vung tay lên, trực tiếp có thể bỏ vốn ra để giúp đỡ.

Vào lúc sơn cùng thuỷ tận, bỗng nhiên liễu ám hoa minh (19)

Quả thực Thẩm Băng đang nghĩ mình nằm mơ.

Trong phòng khách, hai người lớn nói chuyện buôn bán, hai đứa nhỏ không tiếng động mà nhìn nhau, bạn nhìn tôi một cái, tôi nhìn bạn một cái, giống như bình đạm lại càng giống một bài thơ tối nghĩa khó hiểu.

Bỗng nhiên, Nhậm Vân Thâm đưa di động của nàng ra

Đằng Hạo nhìn lướt qua hàng chữ trên màn hình.

“Em có thể thêm Wechat của anh không?”

Hàng chữ của thiếu nữ rất xinh đẹp dịu dàng, tựa như tự tay cô viết ra.

Đằng Hạo gật đầu.

Cô bé cười, má lúm đồng tiền nhợt nhạt, linh động ngọt ngào, giống như một hồ nước lạnh sau cơn mưa, khiến người ta muốn nghỉ chân.

Sau khi hai người thêm Wechat, Đằng Hạo còn nghĩ là cô bé muốn nói gì, nhưng cái gì cô bé cũng không nói, giống như là chỉ cần lưu lại phương thức liên hệ với hắn thôi cũng đủ rồi. 

Sau khi tiễn đi cha con Nhậm Thiên Hải, Thẩm Băng ôm chặt Đằng Hạo.

“Con trai! Con giúp mẹ quá nhiều!”

Đằng Hạo bị ôm đến nỗi không thở nổi, loại thân mật này đối với thiếu niên ở tuổi này mà nói, quá lạ lẫm.

Hắn tránh thoát khỏi tay của Thẩm Băng. 

“Mẹ, con cũng không làm gì.” Hơn nữa, hắn còn đánh nhau.

“Không không không, con làm việc tốt. Con trai, con muốn gì nói cho mẹ biết. cuối năm đưa con đi Maldives nhé? Hay là Tây Tạng? Con chọn đi!”

“Con muốn nhảy” Đằng Hạo nói, “Cái gì con cũng không cần, con chỉ cần mẹ đồng ý cho con được luyện nhảy.”

“Ngoại trừ yêu cầu này.”

“Con cũng chỉ có yêu cầu này.”

Thẩm Băng hơi mềm lòng.

Đằng Hạo hiểu mẹ, chỉ cần bà do dự một chút, chẳng khác nào có hy vọng.

Top Truyện Hay

Vì thế, hắn thừa thắng xông lên.

“Mẹ, chỉ cần mẹ đồng ý cho con tập nhảy, không nói đến việc thi đại học, cuối kỳ con sẽ tiến bộ đến năm vị trí đầu tiên, mẹ thấy sao?”

“Thật sao?” Thẩm Băng hoàn toàn bị dao động. 

“Thật!”

“Được!”

“Oa! Mẹ là tốt nhất!” Đằng Hạo chủ động tiến lên ôm lấy cổ Thẩm Băng, sau đó vội vàng chạy lên tầng, gấp không nổi mà muốn chia sẻ tin tức này cho hai vị trên tầng.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!