“Từ sau đi đến thư phòng học.”
“Vì sao?” Hai người bị yêu cầu như vậy thì đồng thanh hỏi.
“Anh bảo đi thì đi!”
Đằng Hạo phản ứng một lát, khuôn mắt gian giảo hiện lên một tia giảo hoạt.
“Anh, không phải là anh ghen cả với em đấy chứ?” Nói rồi liếc mắt nhìn Nguyễn Dư một cái, “Tuy chị gái thủ khoa cũng xinh đấy, nhưng anh yên tâm, chị ấy không hợp khẩu vị của em.”
Đằng Dực nhướng mày
Đằng Hạo lập tức sợ hãi.
“Được rồi được rồi, đi thư phòng, lập tức đi tư phòng.”
Nguyễn Dư thật sự phục.
Cô thừa dịp Đằng Hạo ôm sách bài tập ra ngoài, lặng lẽ liếc mắt nhìn Đằng Dực một cái.
Hắn nhún nhún vai, hình dáng khoẻ mạnh cứng rắn, trong ánh mắt dịu dàng lại lộ ra vài phần bướng bỉnh.
“Anh thật là không biết xấu hổ!” Nguyễn Dư đỏ mặt.
“Ừ!” Hắn thản nhiên đồng ý.
Lười biếng, lại gợi cảm.
Nguyễn Dư phì cười, cảm xúc bong ra từng mạng, cuối cùng chỉ còn lại sự ngọt ngào. Rốt cuộc hắn ích kỷ hắn ghen tị, đều là xuất phát từ cô, loại cảm giác này cũng không tệ.
Đằng Hạo ném sách bài tập lên bàn sách, chờ Nguyễn Dư vào thư phòng.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Dư bước vào thư phòng nhà bọn họ, còn tưởng rằng sẽ đầy nhà toàn sách, lại không ngờ trên kệ sách lại rất nhiều cúp và giấy chứng nhận của Đằng Dực.
Breaking, Hip-Hop.
Thập cường, bát cường, huy chương đồng, Á quân, Quán quân.
Ly thuỷ tinh trong trẻo có dấu vết mồ hôi của hắn, giấy chứng nhận nạm viền vàng mang theo phong mang khiêm tốn của hắn.
Đối với mộng tưởng, hắn lúc nào cũng muốn làm một cách tốt nhất, nếu như không làm được tốt nhất, vậy thì lần sau phải tốt hơn lần trước. Tiến bộ, có khi còn khiến cho người ta ghi nhớ và sung sướng hơn cả thành công trong một lần
Nguyễn Dư dừng trước kệ sách, không rời nổi bước chân.
“Đừng nhìn nữa, Đằng Hạo kêu.
Nếu như là ngày thường, hắn nhất định sẽ kiêu ngạo thay anh trai, nhưng hôm nay hắn lại vừa bị dập tắt nhuệ khí, không có tâm trạng tốt. Vì thế, kiêu ngạo lại trở thành khoe khoang thứ chẳng phải của mình.
“Nếu mà em bắt đầu nhảy từ tuổi đó, biết đâu còn được nhiều cúp hơn.”
“Vậy sao cậu không nhảy?”
“Em phải học tập.”
“Ở tuổi đó, anh trai cậu không cần đi học sao?”
Đằng Hạo không nói nên lời trong chốc lát.
Nguyễn Dư đi đến bên cạnh Đằng Hạo, ngồi xuống ghế dựa.
Cô không vội xem đề, chỉ nhìn hắn.
Đằng hạo bị nhìn đến nỗi khó hiểu, phủi phủi mặt, hỏi: “Sao nhìn em thế?”
“Đằng Hạo, người tự hạn chế bản thân mới xứng có được tự do lựa chọn.”
Nguyễn Dư không biết Đằng Hạo có hiểu ý của cô hay không, hắn rất thông minh, nhưng lại không thể nào xoá bỏ được tâm tính trẻ con trên người, có đôi khi giống như đã trưởng thành, nhưng đại đa số thời điểm lại ngây thơ không rành thế sự.
Mới đây Thẩm Băng gặp phải một khó khăn trong việc góp vốn, tạm thời đều ở lại trong nước, Đằng Hạo bị mẹ quản thúc, không thể đi luyện nhảy ở Tây Du, suốt ngày buồn bực không vui, cũng không có động lực học tập.
Nguyễn Dư thật sự lo cho hắn, lén xin Đằng Dực giúp đỡ.
“Anh thật sự không muốn giúp cậu ấy à?”
“Vì sao phải giúp nó?”
“Đồ máu lạnh!”
“Sao? Xót nó lắm à?”
“Em xót cái gì? Là em trai của anh, chẳng phải em trai em.”
“Sớm muộn gì cũng là em trai của em.”
“……”
Nguyễn dư không nói, Đằng Dực lại trở nên đứng đắn.
“Từ nhỏ tới giờ nó không có chính kiến, đầu tiên phải mặc kệ nó một trận đã, xem nó muốn gì.”
“Nếu cậu ấy từ bỏ thì sao?”
“Vậy thì có nghĩa là nó không thích hợp để nhảy Street Dance.”
Đằng Dực là người từng trải, biết luyện nhảy rất vất vả, Đằng Hạo đã từng từ bỏ một lần, lần này để hắn được luyện nhảy một lần nữa, Đằng Dực cũng băn khoăn rất nhiều. Mẹ đã ra tay can thiệp, nếu thật sự có thể xoá bỏ ý niệm của Đằng Hạo, vậy có nghĩa là bản tính của hắn không đổi, không thích hợp để nhảy. Mà nếu hắn kiên trì, luôn luôn có cơ hội để hắn có thể nắm bắt được, thay đổi suy nghĩ của mẹ.
Giống như năm đó, hắn tự tay viết hai trang giấy cam đoan.
Sau “bài luận về cơ hội” của Đằng Dực không lâu, cơ hội của Đằng Hạo thật sự xuất hiện.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!