Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đằng Dực ở phòng bếp với Nguyễn Dư, đã không giúp đỡ cái gì, còn không ngừng quấy nhiễu cô, cứ ôm một chút lại hôn một chút, giống như một đứa trẻ thích đùa dai. Nguyễn Dư lại cứ cố gắng phải đề phòng hắn, rất nhiều lần thiếu chút nữa đã cho nhầm gia vị.

Cũng may, cuối cùng nàng cũng vượt qua được áp lực ngọt ngào này, vẫn thành công làm được một bàn đầy món ngon. 

Thẩm Băng đúng hẹn, trong vòng hai giờ đã trở về, nhìn thấy thành quả của Nguyễn Dư, đầu tiên là bà ngạc nhiên, tiện đà lại khen không dứt miệng. Trong suy nghĩ của Thẩm Băng, những đứa trẻ khoảng hai mươi tuổi hiện giờ cũng không khác mấy so với hai đứa con trai của bà, ngày thường hoặc là ăn cơm ở nhà ăn, hoặc là ăn cơm hộp, hoặc là đi nhà hàng, mười ngón không dính nước dương xuân, may mà nấu được món mì gói, không thì ngay cả làm thế nào để bật lửa cũng không biết. Giống như Nguyễn Dư quả thật hiếm có giống như bảo bối vậy.

Đằng Dực gọi Đằng Hạo xuống dưới ăn cơm, bốn người ngồi cùng bàn.

Đằng Hạo không biết mấy đồ ăn này đều là từ tay Nguyễn Dư, hắn nếm mấy miếng đã giơ lên ngón tay cái với Thẩm Băng.

“Mẹ, tay nghề của mẹ càng ngày càng tốt.”

“Tay nghề của mẹ trước kia không tốt à?”

Đây là một câu hỏi dễ toi mạng, nhưng Đằng Hạo lại hồn nhiên không cảm thấy.

“Vâng, trước kia sợ làm mẹ buồn, vẫn luôn nhịn không nói.” Đằng Hạo gắp một đũa khoai tây xào, “Con nhớ là trước kia mẹ xào khoai tây rất là nát, đều không ăn được.”

Nói xong, lại chỉ đũa về một phía rau cần tây xào thập cẩm.

“Còn có rau cần xào lần trước, rất đắng, nhưng hôm nay hai món này ăn rất ngon, tay nghề nấu ăn của mẹ tiến bộ quá nhanh, giống như là thành tích học tập của con ấy, như diều gặp gió.”

Đằng Dực đỡ huyệt Thái Dương, nhịn không được mà cười khẽ.

Nguyễn Dư muốn nhắc nhở Đằng Hạo, nhưng mà cô ra hiệu sắp hỏng cả giọng, Đằng Hạo vẫn không thèm chú ý.

“Nói đi, vừa khen mẹ lại vừa nhắc đến thành tích, mục đích của con là gì?” Thẩm Băng trừng mắt con trai nhỏ.

Đứa nhỏ này là bà sinh ra, trong bụng có suy nghĩ gì bà cũng đọc ra được, nếu không có điều gì yêu cầu bà, nó có thể tốn công nói nhiều như vậy trên bàn cơm sáo?

Đằng Hạo cười hì hì, nghiêng người dựa vào Thẩm Băng làm nũng.

“Mẹ, con muốn tiếp tục học Street Dance.”

“Không được.” Thẩm Băng quyết đoán từ chối.

“Vì sao?”

“Con nói là vì sao? Lúc trước không phải là đã cho con học rồi hay sao? Đánh cá ba ngày phơi lưới hai ngày, không có tý quyết tâm nào, lãng phí thời gian lãng phí tinh lực, lại còn chậm trễ việc học tập nữa.”

“Không phải là con đã tiến bộ rồi hay sao?”

“Tiến bộ có một chút là tưởng bay cao rồi à? Con có thể đảm bảo được có thành tích tốt trong kỳ thi đại học thì mẹ cho con đi học.”

“Con có thể đảm bảo” Thiếu niên buột miệng nói. 

Khi đó hắn còn không hiểu, không có ai có vận mệnh là tiến thẳng về phía trước, trên đường phải vòng mấy vòng, hoặc dẫm lên đá vụn bị đổi hướng đi của mình, hoặc là bị đá lớn vướng chân mà dừng bước, quay đi quay lại mới chính là quỹ đạo chân chính của vận mệnh. 

Cái này không liên quan tới nỗ lực hay không có nỗ lực. 

Mà hai chữ đảm bảo, thành thì là may mắn, không thành thì là số phận.

“Con nói thì nhẹ nhàng lắm!”

Đằng Hạo sốt ruột, muốn nhờ anh trai giúp đỡ, lại thấy Đằng Dực lù lù bất động, dáng vẻ tự cầu nhiều phúc.

“Mẹ, vậy mẹ muốn con phải làm gì? Mẹ nói đi, con nhất định sẽ làm được!” Hắn hận không thể lập tức quỳ xuống thề trời khấn đất để biểu hiện lòng quyết tâm.

“Cái gì mẹ cũng không cần con làm, chỉ cần hiện tại con học tập cho tốt, thi một trường đại học tốt, con muốn nhảy thế nào, nhảy ở đâu, mẹ đều không ngăn cản con, việc gì phải nóng vội như thế?”

“Mẹ không hiểu”

“Vậy con làm cho mẹ hiểu đi!”

Đằng Hạo không lên tiếng, trình độ ngữ văn của hắn quá kém, không biết phải nói thế nào về nhiệt huyết mênh một khó nhịn để đạt tới đỉnh núi của hắn. Có lẽ, người khác không thể giải thích được, nhưng đối với hắn mà nói, mộng tưởng cùng cần có một tiếng trống để làm cho tinh thần hăng hái.

Không khí trên bàn cơm đột nhiên ngưng lại. 

Đằng Dực nhìn vở kịch một hồi lâu, rốt cuộc cũng tỏ thái độ vào lúc này.

Nhưng hắn vừa mở miệng đã đâm một đao vào bụng của Đằng Hạo.

“Được rồi, việc này để nói sau, ăn cơm trước đã, không cần lãng phí tay nghề của Nguyễn Dư.”

Tay nghề của Nguyễn Dư?

Đằng Hạo nhìn Nguyễn Dư, lại nhìn Thẩm Băng, hận không thể lùi thời gian lại mười phút, ăn hết những lời nói vừa nãy hắn nói.

“Mẹ…”

“Ăn cơm, anh con nói đúng, không cần lãng phí tay nghề tốt của Nguyễn Dư. Còn nữa, thái độ của mẹ đối với việc khiêu vũ chính là như thế, cho dù lúc trước con nịnh nọt không có sai, thì cũng không thay đổi được lập trường của mẹ.”

Đằng Hạo bị đón đầu bằng một lời rào trước như thế, một bữa ăn không còn cảm thấy mùi vị gì nữa, trở lại phòng học cũng thất thần. Nguyễn Dư không biết làm thế nào để an ủi hắn. Cô hiểu Đằng Hạo, nhưng cũng cảm thấy suy nghĩ của Thẩm Băng cũng không sai, không biết phải theo phe nào, vậy thì không đứng nữa.

Một lát sau, Đằng Dực gõ cửa tiến vào. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!