Thẩm Băng một tay đặt trên bàn bếp, nhìn một nửa nguyên liệu nấu ăn đã được rửa sạch trong bồn, sau khi trầm ngâm một hồi lâu, cuối cùng gật đầu.
“Được rồi, vậy tôi qua ngay đây, mười lăm phút.”
Bà ngắt điện thoại, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Nguyễn Dư đứng ở cửa phòng bếp.
“Việc này…”
“Cô, nếu cô bận việc, cháu có thể hỗ trợ nấu ăn. Nguyễn Dư nói.
Thẩm Băng không ngờ Nguyễn Dư sẽ đưa ra kiến nghị như vậy, bà không khỏi một lần nữa đánh giá cô gái nhỏ này. Cô bé vẫn giống như lần trước mới gặp, tinh tế trắng trẻo, sạch sẽ, giống như bông hoa nhài nhỏ bé mà trước kia bà chăm sóc vậy.
“Như vậy sao được? Cháu là khách mà cô mời đến, sao có thể để khách nấu ăn được.”
“Không sao đâu ạ.”
“Không được không được.”
“Cô, nếu không cho khách nhân nấu ăn, thì để khách nhân đói bụng hay sao?”
“Hả?” Thẩm Băng sửng sốt một chút, tiện đà cười thành tiếng.
Cô bé này, vốn là tưởng mượt mà như ngọc, lại không nghĩ có chút gai góc.
“Cháu đùa đấy!” Nguyễn Dư vội nói.
“Đương nhiên là cô biết cháu nói đùa.” Thẩm Băng vẫy tay với cô, ý bảo cô vào phòng bếp, “Nếu cháu không khách sáo với cô, vậy thì cô cũng không khách sáo với cháu. Cháu có thể đưa ra ý kiến nấu ăn thay cô, có nghĩa là khả năng nấu ăn cũng không tệ. Nhìn mấy nguyên liệu nấu ăn này, đều là sáng nay cô mới mua, cháu tự phối hợp với nhau, dựa theo sở thích của cháu, hoặc dựa theo khả năng của cháu mà làm món ăn, đều được.
“Vâng.”
“Cô đi đây, đi hai giờ sẽ trở về, nếu không trở về, các cháu cứ ăn trước.”
Thẩm Băng cởi tạp dề trên người xuống đưa cho Nguyễn Dư, sau đó xoay người ra ngoài.
Tài xế đang đợi cô, bên ngoài rất nhanh đã nghe thấy tiếng ô tô khởi động và rời đi.
Bốn phía trở nên yên tĩnh.
Nguyễn Dư đeo tạp dề lên, vén tay áo, bắt đầu rửa sạch các nguyên liệu nấu ăn chưa rửa xong. Thẩm Băng mua rất nhiều đồ ăn, có thể nhìn ra nếu không phải có việc đột xuất, bà thật sự muốn khoản đãi Nguyễn Dư một bữa thịnh soạn.
Tấm lòng này cũng đủ để cảm động rồi.
Sau khi nguyên liệu thức ăn đều rửa sạch rồi, Nguyễn Dư cũng bắt đầu tính toán làm đồ ăn gì, cắt rau, pha trộn, nấu ăn, cô làm từng bước một, đâu vào đấy.
Trong nhà dần dần bay lên mùi thơm quyến rũ, cô cũng chậm rãi thuận buồm xuôi gió, tìm được cảm giác tác chiến tại sân nhà.
“Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây sao?”
Nguyễn Dư đang ngồi xổm lấy mâm, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến giọng nói của Đằng Dực.
Cô đứng dậy, cười với hắn.
Đằng Dực vừa nhìn thấy là cô, xoa xoa mắt: Còn tưởng rằng mình còn chưa tỉnh ngủ.
“Anh còn tưởng là ai, hoá ra là nàng tiên ốc tới nhà.” Hắn nâng cốc nước đi vào phòng bếp.
“Coi như là niềm vui lễ thượng vãng lai.”
Đằng Dực cười: “Sao em lại tới đây?”
Nguyễn Dư kể lại chuyện từ đầu tới cuối, từ khi Thẩm Băng gọi điện thoại cho cô đến khi Thẩm Băng bị điện thoại gọi đi.
“Mời người ta ăn cơm lại mời người ta vào phòng bếp của mình, đúng là phong cách của Thẩm Băng phu nhân.” Đằng Dực tổng kết.
“Là em tự mình yêu cầu, muốn cho anh nếm thử tay nghề của em, coi như trả lại ân tình món mì gói lần trước.”
Đằng Dực duỗi tay ra ôm lấy cô: “Còn nhớ rõ à, Thủ Khoa có trí nhớ tốt thật đấy!”
Nguyễn Dư bị hơi thở của hắn làm cho ngứa cả cổ.
“Đừng nghịch, đang ở trong nhà.”
Chẳng may lại bị Đằng Hạo nhìn thấy, vậy thì nàng cũng không còn mặt mũi mà nhìn hắn.
Đằng Dực làm như nghe không thấy, hắn quay người cô lại, ấn xuống bả vai của cô, cúi đầu áp lên môi cô.
Buổi sáng đã muốn làm như vậy, nhưng buổi sáng nhiều người, cả người quen lẫn người không quen đều ở bên cạnh hắn đã thu liễm vài phần, mà hiện tại là địa bàn của hắn, hắn không cố kỵ gì nữa.
Đằng Dực vừa mới ngủ dậy giữa môi răng là mùi kem đánh răng, hương trà xanh bạc hà bị hắn trằn trọc tiến vào trong miệng, chui vào giữa răng lưỡi của cô.
Hai người đều không có kinh nghiệm, nhưng mà may là năng lực học tập rất lớn, mỗi lần tập dượt lại thấy tiến bộ rõ ràng.
Gặm cắn, đưa đẩy, dây dưa.
Lướt qua, hiếm mút, hôn sâu.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!