Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Long Đế Bất Diệt - Lục Ly (FULL)

 

 Lục Ly không có bất kỳ cử động gì, chỉ ngồi nhìn Lục Phi Tuyết cười. Lục Phi Tuyết nhìn một lát mới như chợt tỉnh ngộ, khẩn trương hỏi: 

 - Ngươi tên Lục Ly? Cha ngươi đâu? Sao cha ngươi không cùng về? 

 - Cha ta? 

 Lục Ly vốn định trực tiếp nói ra chuyện của Lục Nhân Hoàng, song cuối cùng nghĩ nghĩ liền quyết định tạm thời chưa nói. Bởi vì cảnh giới Lục Phi Tuyết quá thấp, hơn nữa còn lập gia đình, tính cách nhìn có vẻ khá là nhu nhược, nói cho nàng khả năng cũng chẳng ích gì.EBOOK truyện được phát hành bởi website: bookstore.vip 

 Hắn quyết định trước kiểm tra tình hình rồi tính sau, thế là mím môi một cái nói: 

 - Ta cũng không biết cha ta ở đâu, từ lúc ta sinh ra đời phụ thân mẫu thân đã mất tích, ta và tỷ tỷ từ nhỏ nương tựa vào nhau mà trưởng thành. Ta nghe tỷ tỷ nói chúng ta là con em Lục gia, thế nên mới tìm đến đây. 

 - Ách? 

 Lục Phi Tuyết tựa hồ hoàn toàn không rõ ràng về tình huống của Lục Ly, sắc mặt nàng thoáng trở nên ảm đạm, sau đó lại hỏi: 

 - Vậy tỷ tỷ ngươi đâu? Sao nàng không đi cùng ngươi? 

 Lục Ly thở dài một hơi nói: 

 - Tỷ tỷ bị người Thần Nữ Cung bắt tới Thanh Châu, à, Tứ trưởng lão đã sai người đi cứu nàng. 

 - Hả? 

 Lục Phi Tuyết cả kinh há mồm, tròng mắt lại đỏ hồng, nghẹn ngào nói: 

 - Đúng là đứa trẻ số khổ, mấy năm này các ngươi chịu không ít khổ đúng không? Đại ca đi đâu? Hắn một mực không đi tìm các ngươi ư? 

 Lục Ly lắc đầu, trong lòng lại có chút kinh ngạc, Lục Phi Tuyết nghe được tỷ tỷ hắn bị bắt đi, thế mà chẳng thấy có vẻ gì là phẫn nộ. 

 Con gái tộc Vương Lục gia nghe được cháu gái mình bị thế lực khác bắt đi, chẳng phải nên nổi giận đùng đùng đi gia tộc tìm người, diệt Thần Nữ Cung? Là tính cách Lục Phi Tuyết quá ôn hòa mềm yếu hay là nàng không có năng lực? 

 Sau đó Lục Phi Tuyết lại hỏi thăm một vài chuyện về Lục Ly Lục Linh trong những năm qua, lần này Lục Ly lại không giấu diếm, kể một ít chuyện khi còn sống ở Bắc Mạc. Hắn đến từ Bắc Mạc... điều này rất dễ tra được, không cần thiết phải giấu diếm. 

 Nghe xong Lục Ly kể lại tao ngộ mấy năm qua, Lục Phi Tuyết lại lặng lẽ rơi lệ, sau đó tiếp tục hỏi thăm chuyện nhà hắn, tỉ như dáng dấp mẫu thân Lục Ly thế nào, ông bà ngoại Lục Ly ra sao ...vân vân. 

 Lục Ly cũng không phiền chán, ngược lại tâm tình càng thêm ấm áp, chỉ có cô cô ruột mới sẽ quan tâm để ý đến mình như vậy, còn mấy tên trưởng lão kia nào thấy có ai hỏi qua những chuyện này. 

 Lát sau, Lục Phi Tuyết đột nhiên như nhớ tới điều gì, Không Gian Giới Chỉ nơi ngón tay khẽ sáng lên, lấy ra một thanh trường kiếm màu đỏ đưa cho Lục Ly nói: 

 - Lục Ly, cô cô không có gì tặng cho ngươi. Thanh binh khí này là Huyền khí Thánh giai, xem như lễ gặp mặt, hy vọng ngươi đừng ghét bỏ. 

 Lục Ly vội vàng cự tuyệt, binh khí Thánh giai rất quý giá. Hơn nữa hắn không thích cũng không quen dùng kiếm, thanh kiếm này lại màu đỏ, thích hợp nữ tử dùng, hắn lại càng không muốn. 

 - Làm sao? 

 Lục Phi Tuyết thấy Lục Ly liên tục chối từ, mặt trầm xuống giả bộ cả giận nói: 

 - Chê lễ vật này không tốt? Xem thường cô cô? Dù tanh kiếm này trước kia cô cô từng dùng qua, nhưng giờ cô cô đã gả người, giữ lại cũng không có tác dụng gì. Đây là tấm lòng thành của cô cô, ngươi đừng chối từ. 

 - Cái này? 

 Trong lòng Lục Ly lần nữa có chút kinh nghi, Lục Phi Tuyết đường đường là con gái tộc Vương Lục gia, còn là thiếu chủ phu nhân của thế lực thất phẩm Thiên Thần Phủ. Thế mà lễ vật tặng cháu mình lại là đồ từng dùng qua? 

 Huyền khí Thánh giai đúng là rất đáng tiền, có thể tùy tiện đấu giá ra bốn năm mươi ức Huyền Tinh. 

 Nhưng đối với Lục gia mà nói, trên đùi tuỳ ý nhổ một cọng lông đều có giá mấy chục ức. Tỉ như hắn hỏi Mạc Diệp cho mượn hai trăm ức Huyền Tinh, Mạc Diệp nửa lời đều không hỏi, trong khi Mạc Diệp mới chỉ là cung chủ thế lực lục phẩm Bạch Dương Cung thôi. 

 Bởi thế dựa theo lẽ thường mà nói, trên người Lục Phi Tuyết có thể tùy tiện lấy ra vài chục món Huyền khí Thánh giai, thế mà nàng lại cầm binh khí mình từng dùng qua tặng người? 

 Điều này quá không bình thường. 

 Lục Ly hồ nghi liếc Lục Phi Tuyết một cái, tròng mắt hắn đột nhiên co rụt lại, hắn nhìn thấy một vết đỏ trên gáy Lục Phi Tuyết. 

 Hắn bất ngờ đứng bật dậy, nhìn chằm chằm cổ gáy Lục Phi Tuyết. Lục Phi Tuyết đã nhận ra, vội vàng quay đầu che khuất, bối rối nói: 

 - Lục Ly, ngươi nhìn cái gì? Ngồi xuống! 

 Tay Lục Ly duỗi ra, nhanh như thiểm điện vén tóc Lục Phi Tuyết lên, đợi khi nhìn thấy rõ ràng vết máu thật sâu nơi cổ gáy, sắc mặt hắn lập tức đại biến. Ánh mắt bỗng trở nên rét lạnh, nhìn Lục Phi Tuyết hỏi: 

 - Ai làm? 

 Đó rõ ràng là một vết roi, hơn nữa còn đánh rất sâu, khi ấy tuyệt đối phải da tróc thịt bong! 

 Lục Phi Tuyết càng thêm hoảng loạn, ánh mắt tránh đi, không dám đối diện thẳng với Lục Ly, nàng vội hoảng loạn nói: 

 - Không có gì, ta không cẩn thận làm rách, Lục Ly ngươi không được vô lễ. 

 Hưu 

 Lục Ly nhìn thấy hai tay Lục Phi Tuyết bất giác súc trở về, hắn lập tức thò tay ra, bắt lấy hai tay Lục Phi Tuyết, giơ cao tay áo nàng lên. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!